Đông Cao là một thuộc thị xã Phổ Yên, tỉnh Thái nguyên, Việt Nam.

Đông Cao

Hành chính
VùngĐông Bắc Bộ
TỉnhThái Nguyên
Thị xãPhổ Yên
Địa lý
Tọa độ: 21°22′22″B 105°54′11″Đ / 21,3728°B 105,9031°Đ / 21.3728; 105.9031Tọa độ: 21°22′22″B 105°54′11″Đ / 21,3728°B 105,9031°Đ / 21.3728; 105.9031
Diện tích6,67 km²[1]
Dân số (1999)
Tổng cộng7.276 người[1]
Mật độ1.090 người/km²[1]
Khác
Mã hành chính05896[2]

Địa lýSửa đổi

Xã Đông Cao nằm ở phía đông nam thị xã Phổ Yên, có vị trí địa lý:

Xã Đông Cao có diện tích 6,67 km², dân số năm 1999 là 7.276 người, mật độ dân số đạt 1.090 người/km².

Lịch sửSửa đổi

Sau năm 1954, địa bàn xã Đông Cao hiện nay khi đó là xã Tân Tiến thuộc huyện Phổ Yên.

Ngày 7 tháng 4 năm 1974, Bộ Nội vụ ra Quyết định số 136/NV đổi tên xã Tân Tiến thành xã Đông Cao.

Ngày 15 tháng 5 năm 2015, thành lập thị xã Phổ Yên trên cơ sở toàn bộ diện tích và dân số của huyện Phổ Yên.[3] Xã Đông Cao thuộc thị xã Phổ Yên như hiện nay.

Đến năm 2019, xã Đông Cao được chia thành 24 xóm: Thành, Thượng, Việt Hồng, An Phong, Dỏ, Cò, Đồi, Sắn, Tân Ấp, Đình, Nghè, Trang, Tân Thành, Tân Trung, Dộc, Me, Đông, Trại Cẩm La, Soi, Việt Lâm, Đông Hạ, Trà Thị, Việt Cường, Rùa.

Ngày 11 tháng 12 năm 2019, sáp nhập hai xóm Thượng và Trại Cẩm La thành xóm Thượng Trại, sáp nhập hai xóm Soi và Đông Hạ thành xóm Soi Trại, sáp nhập hai xóm Việt Lâm và Việt Hồng thành xóm Việt Hùng, sáp nhập xóm Tân Trung vào xóm Tân Thành.[4]

Hành chínhSửa đổi

Xã Đông Cao được chia thành 20 xóm: An Phong, Cò, Dỏ, Dộc, Đình, Đông, Đồi, Me, Nghè, Rùa, Sắn, Soi Trại, Tân Ấp, Tân Trung, Thành, Thượng Trại, Trà Thị, Trang, Việt Cường, Việt Hùng.

Di tíchSửa đổi

Trên địa bàn xã Đông Cao có đền Giá, thuộc địa phận xóm Thượng Trại, là một trong số những ngôi đền liên quan đến truyền thuyết Thánh Gióng. Lễ hội đền Giá được tổ chức mỗi năm hai lần: lễ hội chính được tổ chức vào ngày mùng 5 và mùng 6 tháng Giêng Âm lịch. Khu đền có hai toà nhà: Nhà tiền tế ở phía trước rộng 5 gian và hậu cung rộng 3 gian đều có các phần kiến trúc bằng gỗ chạm trổ tinh vi, phong phú với các kiến trúc cuối Lê đầu Nguyễn. Phần tường xây ở hậu cung, đốc nhà…có đắp nổi các hình hoa lá và long, li, quy, phượng.[5]

Chú thíchSửa đổi

Xem thêmSửa đổi