Đảng Bảo thủ (Anh)

chính đảng lớn ở Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ireland

Đảng Bảo thủ (tiếng Anh: Conservative Party), tên chính thức là Đảng Bảo thủ và Liên hiệp (Conservative and Unionist Party) là chính đảng lớn theo đường lối trung hữu ở Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland.

Đảng Bảo thủ
Lãnh tụBoris Johnson
Chủ tịch
Ủy ban 1922Sir Graham Brady[2][3]
Lãnh chúaNữ tước Evans của Bowes Park
Thành lập1834 (187 năm trước) (1834)
Tiền thânĐảng Tory, Đảng Liên minh Tự do
Trụ sở chínhVăn phòng Bảo thủ Trung ương
số 4 Phố Matthew Parker, Luân Đôn, SW1H 9NP, Anh
Cánh nữTổ chức Bảo thủ Nữ
Cánh hải ngoạiBảo thủ hải ngoại
Cánh LGBTLGBT+ Bảo thủ
Thành viên  (2021)Tăng 200.000[4]
Ý thức hệChủ nghĩa bảo thủ[5]
Tự do kinh tế[6]
Thống nhất Anh Quốc
Vị chính trịTrung hữu[7][8][9]
Thuộc tổ chức quốc tếLiên minh Dân chủ Quốc tế
Nhóm Nghị viện châu ÂuĐảng Bảo thủ và Cải cách Châu Âu
Màu sắc chính thức     Xanh dương
Hạ Nghị viện[10]
363 / 650
Thượng Nghị viện[11]
263 / 792
Quốc hội Scotland
31 / 129
Nghị viện xứ Wales
16 / 60
Hội đồng Luân Đôn
9 / 25
Chính quyền địa phương[12]
7,540 / 19,481
Cảnh sát và Ủy viên chống tội phạm
29 / 40
Thị trưởng được bầu trực tiếp
3 / 25
Trang webconservatives.com

Lịch sửSửa đổi

Đảng Bảo thủ có nguồn gốc từ một phe phái, bắt nguồn từ Đảng Whig trong thế kỷ thứ 18, kết hợp lại chung quanh William Pitt Younger (Thủ tướng Anh Quốc 1783-1801 và 1804-1806). Họ được biết đến như là "Independent Whigs", "Friends of Mr Pitt", hay "Pittites". Sau cái chết của Pitt, thuật ngữ "Tory" được sử dụng. Đây là một sự ám chỉ đến "Tories", một nhóm chính trị truyền thống đã tồn tại từ năm 1678, nhưng không có liên hệ tổ chức với đảng Pittite. Từ khoảng năm 1812 về sau, cái tên "Tory" thường được sử dụng hiện đại thay cho Đảng.[13] Vì vậy, Đảng Bảo thủ hiện vẫn còn được biết với cái tên Đảng Tory và các chính trị gia thuộc Đảng này gồm những người ủng hộ vẫn được gọi là những "Tories".

Thuật ngữ "Bảo thủ" được đề nghị đặt làm tên Đảng bởi một bài báo của J. Wilson Croker trong tạp chí Quarterly Review vào năm 1830.[14] Cái tên ngay lập tức được gọi cho Đảng và được chính thức thông qua dưới sự lãnh đạo của Sir Robert Peel khoảng năm 1834. Peel được công nhận là người sáng lập Đảng Bảo thủ, mà ông đã tạo ra với sự công bố của bản tuyên ngôn Tamworth. Thuật ngữ "Đảng Bảo thủ" hơn là Tory được sử dụng chiếm ưu thế vào năm 1845.[15][16]

Vào đầu thế kỷ XX, Đảng thành lập một liên minh với phe Liên hiệp của Đảng Tự do (phe Liên hiệp chống lại sự ủng hộ của Đảng Tự Do đối với việc trao quyền tự chủ cho Ireland trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland). Từ đó, Đảng bắt đầu có tên Bảo thủ và Liên hiệp như hiện nay.

Đảng Bảo thủ nắm chính quyền trong hai phần ba thời gian trong thế kỷ XX. Sau thất bại ở kỳ bầu cử năm 1997, trước Công đảng, Đảng Bảo thủ trở thành Đảng đối lập chính trong chính phủ Anh. Hiện Ðảng Bảo thủ là đảng lớn thứ nhì tính theo số ghế đại biểu trong Quốc hội, và là đảng lớn nhất ở Vương quốc Anh theo số thành viên trong hội đồng chính quyền địa phương, theo số thành viên trong nghị viện châu Âu cũng như trong Nghị viện London. Lãnh đạo của Đảng Bảo thủ hiện nay là Thủ tướng Anh Boris Johnson, người giữ chức từ ngày 24 tháng 7 năm 2019.

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ “These New Conservative Party Ministers Have Just Been Revealed”. consent.yahoo.com. ngày 26 tháng 7 năm 2019.[liên kết hỏng]
  2. ^ Forsyth, James (ngày 19 tháng 12 năm 2009). “What Cameron really needs to think about over Christmas is why he wants to be PM”. The Spectator. tr. 11. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 12 năm 2009. Truy cập ngày 30 tháng 12 năm 2009.
  3. ^ Elliott, Francis (ngày 30 tháng 12 năm 2009). “Tories plan to ditch John Bercow as Speaker immediately after election”. The Times. Truy cập ngày 30 tháng 12 năm 2009.
  4. ^ Merrick, Rob (ngày 27 tháng 3 năm 2021). “Tories hail big rise in party membership, because 'everyone loves the prime minister'. The Independent. Truy cập ngày 30tháng 3 năm 2021. The numbers paying up to join the Tories were thought to have plunged as low as 70,000 – but have now bounced back to 200,000, its chairman has revealed. Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |access-date= (trợ giúp)
  5. ^ “Capping welfare and working to control immigration”. Conservatives.com. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 6 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 7 năm 2016.
  6. ^ Wolfram Nordsieck. “Parties and Elections in Europe”. parties-and-elections.eu.
  7. ^ Bản mẫu:Chú thích book
  8. ^ “Competing on the centre right: An examination of party strategy in Britain”. University of Leicester. Truy cập ngày 9 tháng 5 năm 2016.
  9. ^ Coulson, Rebecca (ngày 4 tháng 5 năm 2016). “What does being right wing mean?”. Conservative Home. Truy cập ngày 9 tháng 5 năm 2016.
  10. ^ Current State of the Parties – UK Parliament. Truy cập ngày 13 tháng 5 năm 2015.
  11. ^ “Lords by party, type of peerage and gender”. www.parliament.uk. Truy cập ngày 13 tháng 6 năm 2015.
  12. ^ “Local Council Political Compositions”. Keith Edkins. ngày 6 tháng 5 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 1 năm 2019. Truy cập ngày 6 tháng 5 năm 2017.
  13. ^ Robert Blake, The Conservative Party from Peel to Major (1997) p. 9
  14. ^ Safire, William (2008). Safire's Political Dictionary. Oxford University Press. tr. 144. ISBN 0195343344. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2017.
  15. ^ Ivor Bulmer-Thomas, The Growth of the British Party System Volume I: 1640–1923 (1965) pp. 66–81
  16. ^ David Paterson, Liberalism and Conservatism, 1846–1905 (2001) p. 5

Tham khảoSửa đổi