Khác biệt giữa các bản “Quang Trung”

không có tóm lược sửa đổi
| ghi chú =
}}
'''Nguyễn Huệ''' ([[chữ Hán]]: 阮惠, còn được gọi '''Quang Trung Hoàng Đế''' (光中皇帝); [[1753]] – [[1792]]) là vị hoàng đế thứ hai của [[nhà Tây Sơn]] (ở ngôi từ 1788 tới 1792). Ông là một trong những chỉ huy quân sự thành công nhất trong [[lịch sử]] và chưa hề thất bại lần nào. Thành tựu của ông có ý nghĩa rất lớn trong lịch sử Việt Nam: ít lâu sau khi ông chết, Việt Nam lần đầu tiên thống nhất sau vài trăm năm nội chiến. <!-- Xin thảo luận trước khi dời chi tiết này -->
 
Nguyễn Huệ và anh em của ông, được biết đến với tên gọi [[Anh em Tây Sơn]], là những lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn nổi tiếng. Cuộc khởi nghĩa đã thành công ở Việt Nam, lật đổ [[nhà Hậu Lê]] cùng với hai tập đoàn phong kiến [[chúa Trịnh|Trịnh]] ở phía bắc và [[chúa Nguyễn|Nguyễn]] ở phía nam với sự đóng góp lớn của ông. Thêm vào đó, Nguyễn Huệ còn là người đánh bại hai cuộc xâm lược nước [[Đại Việt]] ở phía nam của nước [[Xiêm]] và ở phía bắc của [[Nhà Thanh|Đại Thanh]] đang trong thời kỳ hùng mạnh nhất dưới triều Thanh Cao Tông ([[Càn Long]]). Do có nhiều công lao với đất nước, ông được xem là một [[anh hùng dân tộc]] của Việt Nam.
 
Sau một thời gian dài chinh chiến và cai trị, ông lâm bệnh và qua đời đột ngột ở tuổi 40, có thể là do [[tai biến mạch máu não]].<!-- Xin thảo luận trước khi dời chi tiết này :có thể là do [[tai biến mạch máu não]]--> Cái chết của ông dẫn đến sự suy yếu nhanh chóng và sụp đổ của [[Nhà Tây Sơn]]. Những người kế thừa của Nguyễn Huệ không thể tiếp tục những kế hoạch ông đã đề ra để cai trị Việt Nam và sự trỗi dậy mạnh mẽ của [[Nguyễn Ánh]], người thừa kế còn sót lại của [[chúa Nguyễn|các chúa Nguyễn]].
 
Cuộc đời ông được biết đến qua các bộ sử của thời [[nhà Hậu Lê]], [[nhà Nguyễn]], các sử gia cận đại, hiện đại và trong văn học dân gian.
227

lần sửa đổi