Khác biệt giữa các bản “Camilo José Cela”

n
Robot: Sửa đổi hướng
n (Bot: Di chuyển 57 liên kết ngôn ngữ đến Wikidata tại d:q132589 Addbot)
n (Robot: Sửa đổi hướng)
 
== Tiểu sử ==
Camilo José Cela sinh ở [[Iria Flavia]], [[Coruna]], [[Tây Ban Nha]], trong một gia đình khá giả. Lên chín tuổi gia đình chuyển về thủ đô [[Madrid]], nơi ông học trung học, rồi theo học ngành y tại [[Đại học Madrid]], nhưng lại thường xuyên nghe các bài giảng văn học tại khoa [[triết học]]. [[Trong thập niên 1930]], Cela bị buộc phải tham gia cuộc [[nội chiến Tây Ban Nha]] và chấp nhận đường lối độc tài của tướng [[Francisco Franco]], song chỉ được một thời gian ngắn ông trở về quê vì bị [[lao|lao phổi]] nặng.
 
Khỏi bệnh, ông chuyển sang học chuyên ngành luật ở Madrid, đồng thời tập trung vào sáng tác văn học. Năm 1934, ông viết bài thơ đầu tiên ''Mi entierro'' (Đám tang tôi) và từ đó cái chết là đề tài ám ảnh trong các tác phẩm của ông. Năm 1942, Cela xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên ''La familia de Pascual Duarte'' (Gia đình Pascual Duarte) và nhanh chóng trở nên nổi tiếng; tác phẩm được đánh giá là cuốn tiểu thuyết Tây Ban Nha hay nhất kể từ ''[[Đôn Kihôtê|Don Quijote de la Mancha]]''. Từ đây, ông bắt đầu dành toàn bộ thời gian cho sáng tác văn học và làm chủ nhiệm tạp chí ''Papeles de Son Armadans''.
 
Camilo José Cela sáng tác rất nhiều thể loại: tiểu thuyết, truyện dài, truyện ngắn, kí, kịch, thơ, truyện dịch, ông còn soạn ''Diccionario secreto'' (Từ điển bí mật, 1968-1971) 11 tập, gồm những từ vựng kiêng húy, bị cấm đoán, tiếng lóng..., và ''Enciclopedia del erotismo'' (Bách khoa tình dục, 1976). Song tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là tiểu thuyết ''La colmena'' (Tổ ong, viết năm 1943, in năm 1957 ở [[Argentina]] do chế độ kiểm duyệt ở Tây Ban Nha không cho phép), kể về cuộc sống của dân chúng ở thủ đô Madrid sau khi kết thúc nội chiến. Năm 1983, ông cho ra đời tiểu thuyết cũng rất nổi tiếng, được coi là cuốn sách "trào phúng đen": ''Mazurca para dos muertos'' (Bản mazurca cho hai người chết). Năm 1989, Cela là nhà văn Tây Ban Nha đầu tiên được nhận [[giải Nobel]] (trước ông đã có bốn người Tây Ban Nha nhận giải, nhưng đều là nhà thơ hoặc viết kịch). Trong công bố báo chí, [[Viện Hàn lâm Thụy Điển]] coi ông là gương mặt nổi bật nhất trong sự nghiệp đổi mới văn học Tây Ban Nha sau chiến tranh. Cela mất năm 2002 vì bệnh tim, để lại gần 80 đầu sách, trong đó có 14 tiểu thuyết. Camilo José Cela được coi là nhà văn nổi tiếng nhất của Tây Ban Nha nửa cuối [[thế kỷ 20]], người tạo văn phong Cela (''estilo celiano'') độc đáo.
 
Camilo José Cela đã nhận bằng tiến sĩ danh dự của 25 trường đại học trên thế giới và đoạt các giải thưởng uy tín như: Giải Văn học Quốc gia Tây Ban Nha năm 1984; [[Giải Thái tử Asturias]] năm 1987; Giải "Hành tinh" năm 1994; [[Giải Cervantes|Giải thưởng Cervantes]] năm 1995. Năm 1966, ông còn được vua [[Juan Carlos I của Tây Ban Nha|Juan Carlos của Tây Ban Nha]] phong tặng chức Công tước Iria Flavia. Đồng thời ông cũng là nhà văn gây nhiều tai tiếng nhất. Ở Tây Ban Nha ông nổi tiếng là người ham mê ăn uống, du lịch và phụ nữ. Đầu [[thập niên 1990]] ông bị một nữ nhà văn vô danh kiện vì tội đạo văn - lấy nhiều đoạn dài trong cuốn tiểu thuyết cô ta gửi đến để đọc giám định và đưa vào cuốn ''La cruz de san Andres'' (Thánh giá Thánh Andres, giải Hành tinh năm 1994). Kể cả "chúc thư" Cela đã để lại sau khi mất cũng gây bất bình vì ông đã dành hầu hết tài sản cho cô vợ trẻ mà chỉ để lại phần nhỏ cho con và gần như không cho bà vợ đầu đã cùng chung sống suốt 44 năm. Ông mất tại Madrid năm 2002.
 
== Tác phẩm ==
986.568

lần sửa đổi