Khác biệt giữa các bản “Ngưu Phụ”

n
sửa chính tả, replaced: Lữ Bố → Lã Bố (2) using AWB
n (Bot: Di chuyển 8 liên kết ngôn ngữ đến Wikidata tại d:q1363674 Addbot)
n (sửa chính tả, replaced: Lữ Bố → Lã Bố (2) using AWB)
[[Viên Thiệu]] triệu tập chư hầu chống lại Đổng Trác. Đổng Trác mang vua [[Hán Hiến Đế]] bỏ [[Lạc Dương]] chạy vào [[Tràng An]], chỉ để bộ tướng [[Từ Vinh]] và Ngưu Phụ ở lại [[Nghĩa Dương]] chống giữ. Sau Đổng Trác cử Ngưu Phụ giữ An Ấp làm thế ỷ dốc cho [[Đoàn Ổi]] ở Hoa Âm. Sau đó cử Trương Tế theo Ngưu Phụ ra đóng quân ở [[Thiểm Châu]] theo lệnh Đổng Trác.
 
Sau đó, [[Vương Doãn]] sai Lã Bố đi đánh dẹp Ngưu Phụ lúc này đang hoành hành, chém giết nhân dân vô tội ở Trung Mâu, Dĩnh Xuyên, Trần Lưu. Nguyên nhân là khi biết Đổng Trác bị giết chết. Ngưu Phụ sai [[Trương Tế]] cùng [[Lý Thôi]] và [[Quách Dĩ]] mang quân sát hại vài trăm người Tinh châu - đồng hương với Vương Doãn và Lữ Bố - ở trong vùng đất mình cai quản, sau đó mang quân chém giết dân thường ở Trung Mâu, Dĩnh Xuyên, Trần Lưu
 
Năm [[192]], [[Lã Bố]] sai [[Lý Túc]] đi đánh Ngưu Phụ nhưng Ngưu Phụ đã đánh bại Lý Túc thua trận chạy về [[Tràng An]]. Ngưu Phụ thắng trận nhưng bị thủ hạ là [[Hồ Xích Nhi]] vì tham vàng bạc, châu báu mà giết chết, mang đầu đến Tràng An nộp cho [[Vương Doãn]].
Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Ngưu Phụ là con rể của Đổng Trác và giữ chức Trung Lang tướng. Sau khi Lý Thôi mộ được hơn mười vạn quân, chia làm bốn đường, kéo vào Trường Anlại gặp Ngưu Phụ lúc này cũng đem năm nghìn quân đi báo thù cho bố vợ. Lý Thôi hợp hai toán làm một, sai Ngưu Phụ làm tiền khu đi trước, bốn tướng dần dần kéo đi sau.
 
Lữ Bố cùng với Lý Túc đem quân ra. Lý Túc đi trước nghênh địch, cùng Ngưu Phụ [[giao đấu|đánh nhau]] một trận. Ngưu Phụ chống không nổi thua chạy nhưng canh hai đêm hôm ấy, nhân lúc Lý Túc không phòng bị, Ngưu Phụ kéo quân đến cướp trại Lý Túc. Quân Lý Túc đại bại.
 
Hôm sau Lã Bố tiến binh, cùng Ngưu Phụ đối địch. Ngưu Phụ không địch nổi được Bố, cho nên lại thua chạy. Đêm hôm ấy Ngưu Phụ gọi tướng tâm phúc tên là Hồ Xích Nhi bảo rằng: "Lã Bố kiêu dũng lắm, thế khó địch nổi. Sao bằng ta không cho bọn Lý Thôi biết, ngầm giấu vàng bạc, châu báu đem dăm ba người thân tín bỏ trốn đi". Hồ Xích Nhi ưng thuận.