Khác biệt giữa các bản “Vụ Dreyfus”

Không thay đổi kích thước ,  8 năm trước
n
clean up
n (Robot: Sửa đổi hướng)
n (clean up)
Thủ phạm thực sự được khám phá một cách ngẫu nhiên bởi hai con đường khác hẳn nhau: bởi Mathieu Dreyfus một phần, với việc thu thập lời tố giác của nhân viên nhà băng Castro, và một phần bởi Sở Tình báo, qua một cuộc điều tra. Đại tá Sandherr bị bệnh, và trung tá [[Marie-Georges Picquart|Georges Picquart]] được bổ nhiệm làm chỉ huy của Sở Tình báo từ tháng 7 1895. Tháng 3 năm 1896, Picquart, người theo đuổi vụ Dreyfus từ lúc khởi đầu<ref>Chính ông là người đã tiếp đón đại úy Dreyfus sáng ngày 15 tháng 10 năm 1894, khi diễn ra màn kịch về chữ viết tay.</ref>, từ đây yêu cầu được nhận trực tiếp các văn bản đánh cắp từ sứ quan Đức, không qua trung gian<ref>[[#Bredin|Bredin, ''L'Affaire'']], p.140</ref>. Ông khám phá ra trong số đó một văn bạn gọi là "màu xanh bé nhỏ"(« petit bleu ») : một tấm thiệp điện báo, chưa được gửi, được viết bởi von Schwartzkoppen và chặn bởi sứ quán Đức đầu tháng 3 năm 1896<ref>[[#Thomas|Thomas, ''L'Affaire sans Dreyfus'']], p.276</ref>. Nó được gửi tới cho một sĩ quan Pháp, thiếu tá [[Ferdinand Walsin Esterhazy|Walsin-Esterházy]], 27 đường Từ Thiện - Paris<ref>Về nhân cách và cuộc đời của Walsin-Esterházy, đọc Reinach, [http://gallica.bnf.fr/ark:/12148/bpt6k750834 ''Lịch sử vụ Dreyfus'' tập 2], chương 1 và toàn bộ phần đầu của [[#Thomas|''L'Affaire sans Dreyfus'' của Marcel Thomas]].</ref>.
Mặt khác, một lá thư nữa viết bằng chì đen của von Schwartzkoppen chỉ ra những mối quan hệ gián điệp tương tự với Esterhazy<ref>[[#Bredin|Bredin, ''L'Affaire'']], p.142.
Chính Marcel Thomas đã khám phá ra bức thư này đầu những năm 1970. Xem phụ lục trong ''[[#Thomas|''L'Affaire sans Dreyfus'']]''</ref>.
Xem xét lá thư của sĩ quan này, Picquart kinh ngạc nhận ra rằng chữ viết hoàn toàn giống với "bản kê" dùng để buộc tội Dreyfus.
Rất xúc động bởi khám phá của mình, Picquart tiến hành một cuộc điều tra bí mật, không có sự cho phép của cấp trên<ref>[[#Bredin|Bredin, ''L'Affaire'']], p.144. Chính điều này cho phép Bộ Tổng tham mưu tỏ ý ngờ vực công khai chứng cứ và hạ uy tín của Picquart.</ref>. Cuộc điều tra đã chứng tỏ rằng Esterházy biết đến những yếu tố mô tả bởi "bản kê" và rằng ông ta biết rõ và có liên lạc với sứ quán Đức<ref>[[#Birnbaum|Birnbaum, ''Vụ Dreyfus'']], p.56</ref>. Khá chắc chắn rằng viên sĩ quan này đã bán cho Phổ nhiều văn bản bí mật mà giá trị của chúng, tuy vậy, là khá thấp<ref>Bởi vậy von Schwartzkoppen đã cắt quan hệ với Esterházy đầu năm 1896. [[#Thomas|Thomas, ''L'affaire sans Dreyfus'']], p.145</ref>.
=== Bản án và sự tha bổng kẻ phản bội ===
[[Tập tin:Clemenceau - Manet.jpg|trái|nhỏ|Chân dung Georges Clemenceau bởi họa sĩ Edouard Manet]]
Tướng de Pellieux được yêu cầu phải thực hiện một cuộc điều tra. Nó kết thúc nhanh chóng, điều tra viên bị thao túng một cách khôn khéo bởi Bộ Tổng Tham mưu. Người có tội thực sự, ông này công bố, là trung tá Picquart<ref>[[#Bredin|Bredin, ''L’Affaire'']], {{p.}}207.</ref>. Cuộc điều tra dẫn tới một sự miễn tố, trong khi tình nhân của Esterházy, bà de Boulancy, công bố trên ''Le Figaro'' những lá thư trong đó ông này, cách đây hơn chục năm, đã bày tỏ mạnh mẽ sự căm ghét đối với nước Pháp và sự khinh miệt Quân đội Pháp. Các tờ báo thuộc quân đội tìm cách chống đỡ cho kẻ phản bội bằng một chiến dịch bài Do Thái chưa có tiền lệ. Báo chí ủng hộ Dreyfus đáp lại, nhấn mạnh vào những yếu tố mới phát hiện. [[Georges Clemenceau]], trên tờ ''[[L'Aurore|''L’Aurore'']]'', đặt câu hỏi :
"Ai bảo vệ thiếu tá Esterházy ? Luật pháp ngừng bước, bất lực trước tên chuẩn úy Phổ đội lốt sĩ quan Pháp này. Tại sao? Ai mà lại run sợ trước Esterházy ? Những thế lực sâu kín, những lí do không thể tiết lộ nào chống lại sự thực thi công lý? Ai ngáng đường nó? Tại sao Esterházy, một nhân cách đồi bại lại đáng ngờ, được bảo vệ bất chấp mọi sự buộc tội? Tại sao một người lính trung thực như trung tá Picquart lại bị mất tín nhiệm, đè nén, hạ nhục?}}
 
Do sai lầm tư pháp, một người vô tội bị kết án, và do mệnh lệnh, kẻ phạm tội được tha bổng. Đối với nhiều người cộng hòa ôn hòa, đó là một sự xúc phạm không thể chịu nổi cho những giá trị mà họ bảo vệ. Sự tha bổng Esterházy do đó dẫn đến một sư thay đổi trong chiến lược bảo vệ Dreyfus. Từ chủ nghĩa tự do đáng kính của [[Scheurer-Kestner]] và [[Joseph Reinach|Reinach]], một hành động hiếu chiến và nghi kỵ xã hội hơn nối tiếp<ref>[[#Duclert|Duclert, ''L'affaire Dreyfus'']], {{p.}}40.</ref>. Đáp lại sự tha bổng, những cuộc phản đối có tính bạo lực chống Dreyfus và bài Do Thái xảy ra trên toàn nước Pháp, gây thiệt hại tới cả tài sản lẫn con người.
 
Cậy vào thắng lợi của mình, Bộ Tổng tham mưu bắt giữ trung tá Picquart dưới cáo buộc vi phạm bí mật ngành, liên quan tới hành vi tiết lộ việc điều tra cho luật sư người kể lại cho thượng nghị sĩ Scheurer-KddaijtrungVieen trung tá này này, bất chấp bị giam giữ ở [[Pháo đài Mont-Valérien]], không từ bỏ mà tham gia ngày càng sâu vào vụ việc. Đáp lại lời cảm tạ của Mathieu Dreyfus, ông đáp lại ngắn gọn rằng ông "chỉ làm nhiệm vụ của mình"<ref name="Bredin227" />. Thiếu tá Esterházy, nhanh chóng được thả tự do, và đứng trước những nguy cơ đè nạng, quyết định di cư sang Anh nơi ông ta sống phần cuối cuối đời êm đềm những năm 1920<ref>''[[#Drouin|''Dictionnaire de l'affaire Dreyfus'']]'', Thomas, entrée "Esterházy en Angleterre".</ref>. Esterházy đã được hưởng, trong quá trình vụ án, một sự ưu đãi đặc biệt từ các cấp cao trong quân đội, điều khó mà hiểu được nếu không phải là do mong muốn của Bộ Tổng tham mưu muốn phủi sạch những cơ hội xét lại bản án đối với đại úy Dreyfus năm 1894.
 
==Vụ bê bối bùng nổ năm 1898==
5.681.853

lần sửa đổi