Khác biệt giữa các bản “Các núi linh thiêng của Trung Quốc”

không có tóm lược sửa đổi
''Ngũ Nhạc'' được sắp xếp theo bốn hướng chính và trung tâm của vùng đất Trung Hoa cổ đại. Các rặng núi trong nhóm này bao gồm:
* hướng bắc: [[Hằng Sơnsơn]] (恒山) thuộc tỉnh [[Sơn Tây (Trung Quốc)|Sơn Tây]] cao 2.017 m
* hướng nam: [[Hành Sơnsơn]] (衡山) thuộc tỉnh [[Hồ Nam]], cao 1.290 m
* hướng đông: [[Thái Sơnsơn]] (泰山) thuộc tỉnh [[Sơn Đông]], cao 1.545 m
* hướng tây: [[Hoa Sơnsơn]] (华山) thuộc tỉnh [[Thiểm Tây]], cao 1.997 m
* trung tâm: [[Tung Sơnsơn]] (嵩山) thuộc tỉnh [[Hà Nam (Trung Quốc)|Hà Nam]], cao 1,494 m
 
Ngoài ra, các rặng núi này đôi khi được nói đến theo hướng tương ứng mà chúng chỉ, tức là "Bắc Nhạcnhạc", "Nam Nhạcnhạc", "Đông Nhạcnhạc", "Tây Nhạcnhạc" và "Trung Nhạcnhạc".
 
Theo [[thần thoại Trung Quốc]], ''Ngũ Nhạc'' có nguồn gốc từ thân thể và đầu của [[Bàn Cổ]], vị thần đầu tiên sáng tạo ra thế giới. Do vị trí ở phía đông của mình nên Thái Sơnsơn được gắn liền với mặt trời mọc, là biểu tượng cho sự ra đời và sự hồi sinh. Cũng vì cách diễn giải này, nó thông thường được nhắc đến như là ngọn núi linh thiêng nhất trong số ''Ngũ đại danh sơn''. Phù hợp với vị trí đặc biệt của nó, Thái Sơnsơn được cho là được tạo thành từ phần đầu của Bàn Cổ.
 
==Tứ linhđại danh sơn==
 
[[Hình:Jiuhuashan higher Daxiong Baodian.jpg|nhỏ|phải|210px|Đại Hùng Bảo điện, ngôi đền trên Cửu Hoa Sơn]]
 
''TứCòn linhgọi sơn'' củaTừ đại Phật giáo danh sơn, Tứ linh sơn, cụ thể là:
 
* [[Ngũ Đài Sơnsơn]] (五臺山) thuộc tỉnh [[Sơn Tây (Trung Quốc)|Sơn Tây]] cao 3.058 m, thông thường được gắn liền với [[Văn Thù Bồ Tát]]
* [[Nga Mi Sơnsơn]] (峨嵋山) thuộc tỉnh [[Tứ Xuyên]] cao 3.099 m, thông thường được gắn liền với [[Phổ Hiền Bồ Tát]]
* [[Cửu Hoa Sơnsơn]] (九華山) thuộc tỉnh [[An Huy]], cao 1.341 m , thông thường được gắn liền với [[Địa Tạng Bồ Tát]]
* [[Phổ Đà Sơnsơn]] (普陀山), thuộc tỉnh [[Triết Giang]] cao 284 m, thông thường được gắn liền với [[Quan Thế Âm Bồ Tát]].
 
==Liên kết ngoài==
4.718

lần sửa đổi