Khác biệt giữa các bản “Nguyễn Văn Trấn”

chính xác là "Tuổi Trẻ cười''
(đổi tác giả)
(chính xác là "Tuổi Trẻ cười'')
Năm 1964, ông được bầu làm ủy viên Ủy ban Thống nhất trong kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa, ngày 03 tháng 7 năm 1964.<ref>[http://www.na.gov.vn/Sach_QH/VKQHtoantapIII/Phuluc/PHULUC_2.htm Danh sách các vị lãnh đạo nhà nước và các vị phụ trách các cơ quan cao cấp...]</ref>
 
Sau khi về hưu, Nguyễn Văn Trấn cộng tác với nhiều tờ báo tại Việt Nam, như tờ ''Tuổi Trẻ cười'', với bút hiệu Hai Cù Nèo và viết nhiều sách khảo cứu, tự thuật.
 
Trong những năm cuối đời, ông tỏ vẻ e ngại về vai trò của Đảng Cộng sản. Theo tờ ''[[Asia Times Online]]'', ông đã cho rằng Đảng đang xâm phạm quyền hạn của nhà nước và đã kêu gọi tạo luật lệ cho đảng phải theo.<ref>{{cite news|url=http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/HE02Ae02.html|title=Vietnam's leaders sidestep the 'c' word|author=Tran Dinh Thanh Lam|date=2 tháng 5, 2007|publisher=Asia Times Online|accessdate=2008-05-16}}</ref> Năm [[1995]], ông viết tập "Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội" và xuất bản với tư cách cá nhân tại [[thành phố Hồ Chí Minh]] trong đó ông nhấn mạnh quyền tự do báo chí là nhân quyền cơ sở nhất.<ref name="jacobsen">{{cite book|url=http://books.google.com/books?id=HpdiltchTUgC&pg=PA99&lpg=PA99&dq=%22Nguyen+Van+Tran%22+%22National+Assembly%22&source=web&ots=qsh8Vp8l3-&sig=x9IiA5f-oIYW5YPb10RmrhEZkIg&hl=en|pages=99|title=Human Rights and Asian Values: Contesting National Identities and Cultural Representation in Asia|author=Vo Van Ai|editor=Michael Jacobsen và Ole Bruun (biên soạn)|year=2000|publisher=Routledge|isbn=0700712127}}</ref> Tác phẩm này bị nhà cầm quyền cấm lưu hành một tuần sau khi xuất bản<ref>Jacobsen và Bruun, tr. 110</ref>.
183

lần sửa đổi