Khác biệt giữa các bản “Vương Tư Chính”

n
n (→‎Chú thích: replaced: <references /> → {{tham khảo}} using AWB)
Tướng Đông Ngụy là bọn Mộ Dung Thiệu Tông, Lưu Phong Sanh, Mộ Dung Vĩnh Trân đến đánh thành, ngồi trên thuyền lầu quan sát bên trong thành, lệnh cho thiện xạ rót tên vào. Chợt có 1 cơn gió lớn thổi thuyền đến dưới thành, tướng sĩ Tây Ngụy tung móc dài kéo thuyền, đồng thời cung nỏ bắn ra ào ào. Mộ Dung Thiệu Tông thấy gấp, đâm đầu xuống nước chết đuối. Lưu Phong Sanh bơi về phía núi đất, trúng tên mà chết, Mộ Dung Vĩnh Trân bị bắt chém. Tư Chánh cho tìm thây của bọn Thiệu Tông, mai táng theo lễ.
 
Cao Nhạc mất hết ý chí, không dám bức thành nữa. Cao Trừng nghe tin, soái 10 vạn bộ kỵ đến đánh, tự mình chỉ đạo việc sửa chữa đập đất, đồn nước đánh thành. Khi ấy gió tây nổi lên, sức nước Hoàng Hà hợp với sức gió phá tan tường thành phía bắc, quân Đông Ngụy thừa thế xông vào. Cao Trừng cáo với người trong thành: “''Vương đại tướng quân nếu còn sống thì được phong hầu. Nếu có tổn thương gì, người ở bên cạnh đều bị chém.''” Tư Chánh biết là không xong, soái tả hữu lên ở núi đất, rồi ngước lên trời mà khóc, mọi người đều khóc theo. Ông quay mặt về phía tây, muốn tự sát, đô đốc Lạc Huấn ra sức ngăn trở. Cao Trừng phái Thông trực tán kị thường thị Triệu Ngạn Thâm cầm quạtBạch lôngHổ trắngphiên <ref>Nguyên văn: '''Bạch Hổ phiến''', gọi đầy đủphiên'''Bạchcờ sắchiệu của maotriều phiến'''đình, [[Bắc vậtsử]] kiêng tướnghúy soáiĐường cổthái đạiTổ dùng[[Lý chỉ huy khi tác chiếnHổ]], đổi thểgọi thay mặtBạch tướng soáiphiên</ref> đến núi đất đón Tư Chánh.
 
Ông đến gặp Cao Trừng, nước mắt ràn rụa, lời lẽ khẳng khái, sắc mặt không chút khuất phục. Cao Trừng xét ông tận trung với chức vụ, tiếp đón theo lễ, đối đãi rất hậu. Đốc tướng của ông bị chia ra giam giữ ở các châu, vài năm sau đều chết sạch.