Khác biệt giữa các bản “Joachim Murat”

n
sửa lỗi chính tả using AWB
n (sửa lỗi chính tả using AWB)
 
== Tiểu sử ==
Joachim Murat sinh năm [[1767]] tại Labastide-Fortunière (nay là [[Labastide-Murat]], gần thành phố [[Cahors]], thuộc tỉnh [[Lot, Midi-Pyrénées|Lot]] miền Nam nước Pháp. Ông là con út trong số 11 người con của ông chủ quán trọ ''Pierre Murat Jordy'' và bà ''Jeanne Loubière''.
 
Khi còn trẻ, Murat dự định trở thành một thầy tu, ông học tại [[tu chủng viện]] ở Cahors và sau đó làm linh mục Hội truyền giáo ở [[Toulouse]]. Trong thời gian học việc để trở thành giáo chức, các đồng đạo ở [[Bastide]] thường gọi ông là cha Murat (''abbé Murat''). Tuy vậy, do ham mê chơi bời, Murat mắc nợ và phải nhập ngũ ngày [[23 tháng 2]] năm [[1787]]. Ông phục vụ trong đội kỵ binh người [[Ardennes]], sau đó là trung đoàn kỵ binh số 12 Champagne và nhanh chóng chứng tỏ khả năng của mình.
Năm 1815 Murat mất hết quyền hành vì cuộc chiến kéo dài với phó vương Ý và thất bại trong việc chiếm đóng [[Reggio]]. Thời gian này ông ẩn náu ở Pháp tránh sự truy sát của kẻ thù (ở đây là Ferdinand,vua mới của Naples). Sau đó là một hành trình đầy gian khổ khi Murat, với niềm kiêu hãnh của riêng mình, quyết định trở về Corse và Naples nhằm dànhgiành lại chính quyền. Nhưng lần lượt ông bị những bầy tôi trung thành trước đây phản bội. Trong cuộc đổ bộ vào Pizzo, dân chúng dưới sự chỉ huy của đại úy quân sen đầm Tranta Capelli không những không hoan hô Murat mà còn nổi dậy tấn công ông, hạm đội gồm hơn 300 người của Barbara đã bỏ ông lại. Không lâu sau đó ông bị một hội đồng quan sự kết án tử hình cũng trong năm 1815. Điều đặc biệt là cuộc hành hình do chính Murat chỉ huy. Những người lính thuộc quyền ông trước đây đã không thể bóp cò ở lượt đầu, nhưng với tính chất kiêu hãnh của con sư tử, ông ra lệnh cho họ phải nhắm đúng mục tiêu và đến loạt đạn thứ 2 thì ông ngã xuống.
Rất nhiều chi tiết cho rằng đầu của Murat đã bị Luidgi, tên nô tài trung thành của Ferdinand mang đi và ngâm vào rượu trong 1 canh phòng bí mật của Ferdinand.
 
== Sự nghiệp ==
=== Thời kì [[Cách mạng Pháp]] ===
Murat đã tận dụng việc giải ngũ để tham gia các tổ chức hội đoàn ở [[Quercy]], ông được bầu là đại biểu của tỉnh Lot tham dự [[Lễ hội liên minh]] (''Fête de la Fédération'') tại [[Paris]] ngày [[14 tháng 7]] năm [[1790]].
 
Tháng 1 năm [[1791]], Murat tái ngũ và được tuyển vào đội bảo vệ lập hiến của vua một năm sau đó, trong đội bảo vệ này còn có một thống chế tương lai khác của Napoléon, đó là [[Jean-Baptiste Bessières]]. Là người ủng hộ nhiệt tình những tư tưởng mới, đặc biệt là của [[Jean-Paul Marat]], Murat nhanh chóng bỏ ngũ chỉ sau vài ngày vì nhận ra rằng đội bảo vệ lập hiến chẳng qua cũng chỉ là một sào huyệt của những người bảo hoàng. Ông trở lại trung đoàn kị binh số 12 và nhanh chóng được thăng hàm chỉ huy đại đội (''chef d'escadron'') của trung đoàn kỵ binh số 21 vào mùa hè năm [[1793]].
 
Cũng giống như [[Napoléon Bonaparte|Bonaparte]], Murat cảm thấy lo ngại với sự sụp đổ của chính quyền [[Maximilien de Robespierre|Robespierre]], ông đã cùng Bonaparte tích cực tham gia trấn áp cuộc nổi dậy của những người bảo hoàng ngày 13 tháng Nho. Ngày [[4 tháng 9]] năm [[1796]], trong [[Trận Roveredo]], Murat đã chỉ huy một đại đội kỵ binh thuộc trung đoàn kỵ binh số 10, bất ngờ vượt [[sông Adige]] làm đối phương hoàn toàn toàn bị động. Ngày [[22 tháng 9]], đơn vị của Murat tiếp tục tham chiến tại [[Trận Bassano]]. Sau khi liên tiếp chứng tỏ khả năng chỉ huy kỵ binh tại [[Trận Dego, 1796|Dego]] và [[Trận Mondovi|Mondovi]], Murat được phong hàm thiếu tướng.
 
=== Thời kì [[Đế chế thứ nhất]] ===
Murat đã tích cực tham gia vào [[Cuộc đảo chính ngày 18 tháng Sương mù]] và được cử làm chỉ huy đội cận vệ tổng tài ngày [[18 tháng 1]] năm [[1800]]. Cùng năm này, Murat làm đám cưới với [[Caroline Bonaparte]], em gái út của [[Napoléon Bonaparte|Napoléon]] và nghiễm nhiên trở thành một trong những người thân tín nhất của vị Đệ nhất tổng tài.
 
Sau khi tham gia chỉ huy kỵ binh của Napoléon tại [[Trận Marengo]] ngày [[14 tháng 6]] năm [[1800]], Murat được cử làm chỉ huy một doanh trại đóng tại [[Beauvais]] để bảo vệ nước [[Bỉ]] trong trường hợp người Anh đổ bộ. Tiếp đó, ông chuyển sang làm chỉ huy quân đồn trú tại miền trung nước Pháp và chiến đấu ở Ý mùa đông [[1800]] - [[1801]]. Murat cũng là người ký hiệp ước đình chiến giữa Pháp và [[Vương quốc Napoli]] đồng thời ra lệnh cho quân Pháp không được hành hung dân Napoli. Ngày [[27 tháng 7]] năm 1801, Murat trở thành tổng tư lệnh quân đội đồn trú tại [[Cộng hòa Cisalpine]].
 
=== Chiến tranh Napoléon ===
Cùng với việc Napoléon lên ngôi hoàng đế, Murat được phong hàm [[Thống chế Pháp|thống chế]]. Ngày [[1 tháng 2]] năm [[1805]], ông được phong danh hiệu Đại đô đốc và huân chương [[Bắc Đẩu Bội tinh|Bắc đẩu bội tinh]]. Là em rể của vị hoàng đế mới, Murat cũng trở thành một hoàng tử của vương triều và ông dọn vào ở tại [[Điện Élysée]]. Mùa thu năm 1805, Murat được giao nhiệm vụ lực lượng kỵ binh tiên phong của quân đội Napoléon (''[[Grande Armée|La Grande Armée]]'').
 
Trong vị trí chỉ huy mới, Murat tham chiến tại [[Áo]] và giành được những thắng lợi ban đầu. Tại [[Trận Austerlitz]], ông là người chỉ huy cánh trái của quân đội Pháp và góp phần rất lớn vào một trong những chiến thắng lớn nhất của Napoléon. Sau khi [[Hiệp ước Presbourg]] được kí ngày [[27 tháng 12]] năm 1805, Joachim Murat trở thành Đại công tước Berg và Clèves.
 
Mùa thu năm [[1806]], xung đột bùng nổ giữa [[Vương quốc Phổ]] và nước Pháp, Murat tiếp tục quay trở lại làm tư lệnh kỵ binh của Napoléon. Trong vai trò chỉ huy tiên phong quân Pháp vượt [[Saale]], Murat đã tiêu diệt hai trung đoàn phòng thủ của đối phương. Ông tiếp tục chiến đấu dũng cảm tại [[Trận Jena]] khi chỉ huy đơn vị của mình bắt sống một lực lượng lớn quân Phổ, buộc [[Erfurth]] phải đầu hàng, sau đó tiếp tục truy kích những lực lượng Phổ còn sót lại và cuối cùng buộc nguyên một lữ đoàn Phổ phải đầu hàng tại ngoại ô [[Prentzlaw]].
 
Sau khi người Nga tham chiến trong đồng minh chống Napoléon, Murat đã chỉ huy việc tấn công [[Warszawa]] và trở thành chỉ huy đơn vị lính Pháp đầu tiên tiến vào thành phố này ngày [[28 tháng 11]] năm 1806. Năm [[1807]], tại [[Trận Eylau]], ông một lần nữa chỉ huy kỵ binh Pháp buộc đối phương phải rút lui.
 
{{Commonscat|Joachim Murat}}