Khác biệt giữa các bản “Lord Alfred Douglas”

n
n (Robot: Sửa đổi hướng)
Alfred Douglas sinh ở [[Ham Hill House]], [[Worcestershire]], học ở [[Winchester College]] (1884–88) và [[Magdalen College]], [[Oxford]] (1889–93), từng làm biên tập viên của tạp chí ''The Spirit Lamp'' trong các năm 1892-1893.
 
Năm 1891 Douglas gặp gỡ với [[Oscar Wilde]], khi đó đã là một nhà văn, nhà soạn kịch nổi tiếng và đã có gia đình với hai đứa con trai. Hai người yêu nhau và trở thành những người tình chung thủy. Năm 1894 nhà văn [[Robert Hichens]] in tiểu thuyết ''The Green Carnation'' (Bông cẩm chướng màu xanh) viết về tình yêu của hai người, trở thành một tác phẩm nổi tiếng.
 
Tháng 1 năm 1893, trong một bức thư tình gửi cho Douglas, Oscar Wilde viết: “Bài sonnet của em thật là tuyệt vời. Đôi môi em như những cánh hoa hồng được trời sinh ra không chỉ dành cho những bản nhạc nồng nàn mà còn dành cho những nụ hôn say đắm. Tâm hồn thanh mảnh của em bay lượn giữa thơ ca và những đam mê. Ta hiểu ra rằng giá như thời của người [[Hy Lạp]] cổ thì em là [[Hyacinth]] đã làm cho [[Apollo]] yêu say đắm…
Bố của Alfred Douglas nghi ngờ tình bạn của hai người có vẻ không bình thường đã yêu cầu Alfred bỏ học và dọa sẽ làm to chuyện nếu không chấm dứt quan hệ với Oscar Wilde. Khi anh trai của Alffred, [[Lord Drumlanrig]] bị chết trong một chuyến đi săn, thiên hạ đồn ầm lên rằng Drumlanrig có quan hệ đồng tính với [[thủ tướng]] [[Anh]], [[Lord Rosebery]]. Bởi vậy, những người trong gia đình Drumlanrig quyết tâm cứu Alfred khỏi cuộc tình này bằng cách săn đuổi Oscar Wilde.
 
Về phía mình, [[Oscar Wilde]] kiện gia đình Drumlanrig ra tòa vì tội vu khống nhưng cuối cùng đành chịu thua. Bố của Alfred Douglas thuê thám tử tư theo dõi và ghi lại quan hệ luyến ái của hai người, kể cả bài thơ ''Two Loves'' (Hai tình yêu, 1892) của Alfred Douglas cũng được coi là bài thơ viết về mối tình trai này. Oscar Wilde bị tòa buộc tội quan hệ đồng tính với Alfred Douglas và phạt tù 2 năm.<ref>{{chú thích web|url=http://www.law.umkc.edu/faculty/projects/ftrials/wilde/wildeaccount.html|title=The Trials of Oscar Wilde: An Account |author=Douglas O. Linder|accessdate=2009-12-20}}</ref> Trong tù, Oscar Wilde viết cho Alfred Douglas một bức thư dài có tên gọi ''“De Profundis”'' <ref>Đầu tiên, Oscar Wilde đặt tên là ''Epistola: In Carcere et Vinculis'' ([[latinh|tiếng Latin]]: ''Bức thư từ chốn ngục tù''). Sau đó một người bạn thân của ông – [[Robert Ross]] đổi thành ''De Profundis'' (tiếng Latin: ''Tiếng kêu từ vực thẳm'' – đấy là những lời mở đầu khúc Thánh Vịnh 129 của [[Cựu Ước|Kinh Cựu Ước]] – “Từ vực thẳm con kêu Ngài, lạy Chúa”). Bức thư này được Robert Ross in một phần năm 1905 và được xuất bản đầy đủ sau khi ông mất, năm 1912.</ref> nói về những suy nghĩ và tình cảm của mình dành cho Alfred Douglas. Sau khi ra tù năm 1897, hai người vẫn lén lút gặp gỡ nhưng do áp lực của gia đình họ đi sang [[Napoli]], [[Ý]]. Một thời gian sau họ chia tay nhau. Wilde sống những ngày cuối đời trong cảnh nghèo túng ở Paris còn Douglas trở về Anh cuối năm 1898. Oscar Wilde mất ngày 30 tháng 11 năm 1900 ở [[Paris]], Douglas làm chủ tang.
 
Sau ngày Oscar Wilde qua đời Alfred Douglas kết bạn với nữ nhà thơ [[Olive Eleanor Custance]] – là một người giàu có nhờ tài sản thừa kế. Ngày 4 tháng 3 năm 1902 họ làm đám cưới và có với nhau một con trai - Raymond Wilfred Sholto Douglas (1902 – 1964).
 
Hơn mười năm sau ngày mất của [[Oscar Wilde]], năm 1912 – sau khi ''“De Profundis”'' được in đầy đủ, Alfred Douglas phát biểu phê phán người tình cũ, gọi [[Oscar Wilde]] là “nơi trú ẩn của cái ác đã ngự trị ở châu Âu suốt ba trăm năm mươi năm”. Năm 1913 Douglas kiện nhà văn [[Arthur Mitchell Ransome]] về tội bôi nhọ danh dự người khác trong cuốn ''Oscar Wilde: A Critical Study'' nhưng tòa xử cho Ransome thắng kiện. Năm 1923 Douglas phải ngồi tù 6 tháng vì tội vu khống thủ tưởng [[Winston Churchill]]. Những năm cuối đời ông thường xuyên thư từ liên lạc với những người nổi tiếng như: [[Marie Stopes]], [[George Bernard Shaw]], [[Anthony Wynn]]..
5.681.853

lần sửa đổi