Khác biệt giữa các bản “Phan Bôi”

n
không có tóm lược sửa đổi
n
'''Phan Bôi''' tức Hoàng Hữu Nam (1911 -1947) nhà hoạt động cách mạng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ Việt Nam, Chánh Văn phòng Phủ Chủ tịch, [[Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa I]].
 
==Quê quán==
Sau sự kiện này, Phan Bôi trở lại Hà Nội và sống tại nhà anh ruột là [[Phan Thanh]] để hoạt động và tham gia viết bài cho các báo công khai của Đảng như: Lao động, Tiếng nói của chúng ta, Dân chúng, Tin tức. Phan Bôi cũng là người trực tiếp chuyển những ý kiến của Đảng cho Phan Thanh trong việc đấu tranh nghị trường (bấy giờ Phan Thanh là dân biểu của Viện dân biểu Trung Kỳ do Đảng Cộng sản Đông Dương đưa vào).
 
Do các hoạt động trên, Phan Bôi bị bọn mật thám đưa vào danh sách những phần tử nổi lọan nguy hiểm ở Bắc Kỳ, cần cưỡng chế lao dịch tại một trung tâm nhất định theo sắc lệnh ngày 21.01.1940.
 
Tháng 5 năm 1940, Phan Bôi bị thực dân Pháp bắt và đưa đi an trí tại Trại Bắc Mê ( huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang).
 
Đến tháng 11 năm 1941, Phan Bôi bị đưa về nhà lao Ninh Bình, sau đó cùng 11 người bị đày đi Madagasca (Châu Phi) – nơi từng giam giữ nhiều nhà yêu nước nổi tiếng của Việt Nam như Thành Thái, Duy Tân… Tại đây, Phan Bôi cùng bạn tù trao đổi về Chủ nghĩa MácLeNin, về duy tâm, duy vật; luôn tin tưởng vào sự thắng lợi cuối cùng của cách mạng Việt Nam và mong muốn ngày trở về Tổ quốc để góp phần giành độc lập cho nước nhà.
Ông đổi tên thành Hoàng Hữu Nam.
 
Tháng 01 năm 1946, Hòang Hữu Nam được Mặt trận [[Việt Minh]] tỉnh [[Quảng Nam]] giới thiệu ra ứng cử và trúng vào Quốc hội khóa đầu tiên nước [[Việt Nam Dân chủ Cộng hòa]].
 
Tháng 3 năm 1946, Chính phủ Liên hiệp kháng chiến được thành lập. Với chính sách đại đòan kết dân tộc, nhiều nhân sĩ, trí thức danh tiếng được mời tham gia vào trong Chính phủ. Cụ [[Huỳnh Thúc Kháng]] người Quảng Nam giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Để có người trực tiếp giúp cụ Hùynh trong mọi công việc quan trọng, ông tiếp tục được cử làm Thứ trưởng Bộ Nội vụ.
 
Năm 1946: ông lại được giao thêm nhiệm vụ Trưởng Ban Liên kiểm Việt Pháp. Trong thời gian này ông đã tham gia nhiều quyết định quan trọng của Trung ương để bảo vệ chính quyền ta còn non trẻ trước tình hình phức tạp lúc bấy giờ.<ref>http://tutuonghochiminh.vn/lead/duc-do-bac-ho-lan-toa-suc-cam-hoa-lon-lao.d-673.aspx</ref> Ông được cử làm Đặc phái viên Quân ủy hội <ref>http://vbqppl.moj.gov.vn/vbpq/Lists/Vn%20bn%20php%20lut/View_Detail.aspx?ItemID=591</ref>,<ref>http://thuvienphapluat.vn/archive/Sac-lenh/Sac-lenh-185-cu-Le-Thiet-Hung-giu-chuc-Tong-chi-huy-Hoang-Huu-Nam-Chinh-tri-uy-vien-Quan-doi-Tiep-phong-Viet-nam-vb36114t18.aspx</ref> Chính trị ủy viên Quân đội Tiếp phòng Việt nam.
 
Khi mặt trận Hà Nội vỡ, ông cùng Chính phủ rút lên Chiến khu Việt Bắc và tiếp tục công tác trong Hội đồng Chính phủ. Ông là người lãnh đạo ưu tú của ngành Công an và là người cộng tác đắc lực cho Chủ tịch [[Hồ Chí Minh]].
 
==Tai nạn qua đời==
Ông mất ngày 24/4/1947 trên đường công tác tại Tuyên Quang, an táng tại [[Tuyên Quang]].
 
Cuộc họp Hội đồng Chính phủ ngày 30.4.1947, đã tổ chức tưởng niệm Hòang Hữu Nam và cụ Hùynh Thúc Kháng (từ trần trước đó 3 ngày, tức 21.4.1947). Trong tập nhật ký của một Bộ trưởng, Bộ trưởng Lê Văn Hiến ghi lại việc này như sau: “… Hội đồng hôm nay có hai tin buồn: cái chết của cụ Hùynh và Nam. Cụ ( tức Bác Hồ) nói qua lịch sử chiến đấu của hai chiến sĩ trong Chính phủ sau khi tất cả đều mặc niệm một phút. Mọi người đều cảm động trước cái chết đau thương của hai người trong lúc quốc dân đang cần nhân tài để đảm đương việc nước. Cụ Chủ tịch nói với một giọng rất đau đớn như mất một người anh và một người con vậy”.
5.681.853

lần sửa đổi