Khác biệt giữa các bản “Enver Hoxha”

n
clean up, replaced: . → . (4) using AWB
n (→‎Liên kết ngoài: Thêm thể loại [VIP])
n (clean up, replaced: . → . (4) using AWB)
Liên Xô trả đũa bằng cách đe dọa sẽ có "hậu quả tàn khốc" nếu những lời lên án không được rút lại. Những ngày sau đó, Khrushchev và [[Antonín Novotný]], Chủ tịch của [[Tiệp Khắc]] (là nguồn viện trợ lớn nhất cho Albania sau Liên Xô) đã đe dọa cắt viện trợ kinh tế. Trong tháng 3, Albania không được mời tham dự cuộc họp của các nước khối Warszawa (trong khi Albania là một trong các thành viên sáng lập năm 1955) và đến tháng 4, tất cả các kỹ thuật viên Liên Xô đã rút khỏi Albania. Trong tháng 5, gần như toàn bộ quân Liên Xô tại căn cứ trên biển Oricum đã rút lui, để lại cho người Albania 4 tàu ngầm và các thiết bị quân sự khác.
 
Ngày 7 tháng 11 năm 1961, Hoxha có một bài phát biểu mà trong đó ông gọi Khrushchev là một "kẻ xét lại, một kẻ chống Marxist và một kẻ chủ bại." Hoxha miêu tả Stalin là nhà lãnh đạo cộng sản cuối cùng của Liên Xô và bắt đầu nhấn mạnh tính độc lập của Albania.<ref>The Institute of Marxist-Leninist Studies at the Central Committee of the Party of Labour of Albania. p. 359. "...the Albanian people and their Party of Labour will even live on grass if need be, but they will never sell themselves 'for 30 pieces of silver', ... They would rather die honourably on their feet than live in shame on their knees."</ref> Ngày 11 tháng 11, Liên Xô và tất cả các nước trong khối Warszawa khác đều tuyệt giao quan hệ với Albania. Albania không chính thức bị loại trừ (với việc không được mời) khỏi [[khối Warszawa]] và [[Hội đồng Tương trợ Kinh tế|Comecon]]. Liên Xô cũng cố gắng để tuyên bố có quyền kiểm soát cảng Vlorë dựa trên một hợp đồng cho thuê; Đảng Lao động Albania sau đó đã thông qua một luật cấm bất kỳ quốc gia nào khác sở hữu cảng của Albania thông qua cho thuê hay dưới hình thức khác.
 
==Thời kỳ lãnh đạo sau==
Kết quả là trong một thông điệp năm 1971 của giới lãnh đạo Trung Quốc đã nói rằng Albania không thể phụ thuộc hơn nữa vào một lượng viện trợ không xác định của Trung Quốc và đến năm 1972 Albania được khuyên là nên "kiềm chế những kỳ vọng của mình về những đóng góp hơn nữa của Trung Quốc cho nền kinh tế Albania."<ref>Biberaj, 90.</ref> Năm 1973, Hoxha đã viết trong nhật ký của mình rằng những lãnh đạo Trung Quốc:
{{Quote
| text = ...đã cắt đứt liên hệ của họ với chúng tôi, và các hoạt động giao thiệp mà họ duy trì chỉ đơn thuần mang tính ngoại giao chính thức. Albania không còn là 'người bạn chung thủy, đặc biệt'...Họ đang duy trì các thỏa thuận kinh tế mặc dù với sự chậm trễ, song nó đã khá rõ ràng rằng 'nhiệt tâm' ban đầu của họ đã chết.
| sign = Enver Hoxha<ref>Enver Hoxha, ''Reflections on China,'' vol. 2: (Toronto: Norman Bethune Institute, 1979), 41.</ref>
}}
Albania là một quốc gia châu Âu có cư dân chủ yếu theo [[Hồi giáo]], chủ yếu là do ảnh hưởng của [[đế quốc Ottoman]], và tôn giáo trở thành một bản sắc dân tộc. Trong đế quốc Ottoman, người Hồi giáo được nhìn nhận là người Thổ Nhĩ Kỳ, các tín hữu [[Chính Thống giáo Đông phương]] được nhìn nhận là [[người Hy Lạp]] và tín hữu [[Giáo hội Công giáo Rôma|Công giáo]] được nhìn nhận là người Latinh. Hoxha tin rằng đây là một vấn đề nghiêm trọng, ông thấy rằng nó khuyến khích những người Hy Lạp ly khai tại [[Bắc Epirus]] và gây chia rẽ đất nước nói chung. Luật cải cách ruộng đất vào năm 1945 đã tịch thu nhiều tài sản của giáo hội tại Albania. Những người Công giáo là cộng đồng đầu tiên bị nhắm đến, lý do là vì [[Tòa Thánh]] bị chính phủ nước này nhìn nhận là một nhân tố [[chủ nghĩa phát xít|phát xít]] và [[chủ nghĩa chống cộng|chống cộng]].<ref>Anton Logoreci, ''The Albanians: Europe's Forgotten Survivors'' (Boulder: Westview Press, 1977), 154.</ref> Năm 1946, [[Dòng Tên]] và đến năm 1947 là [[Dòng Fran-xít]] đã bị cấm. ''Nghị định số 743'' (về Tôn giáo) đã mưu cầu một [[quốc giáo|giáo hội quốc gia]] và cấm các nhà lãnh đạo tôn giáo liên hệ với các thế lực nước ngoài.
 
Đảng tập trung vào việc giáo dục vô thần trong trường học. Chiến thuật này đã có hiệu quả, chủ yếu là do chính sách tỷ lệ sinh cao sau chiến tranh. Trong các dịp lễ như [[Ramadan]] hay [[Mùa Chay (Kitô giáo)|Mùa Chay]], nhiều loại thực phẩm bị cấm (các sản phẩm bơ sữa, thịt ...) được phân phát trong các trường học và nhà máy, những người từ chối ăn những thực phẩm này sẽ bị lên án. Bắt đầu từ ngày 6 tháng 2 năm 1967, Đảng Lao động Albania bắt đầu một cuộc tấn công mới chống lại tôn giáo. Hoxha, người đã tuyên bố thực hiện "Cách mạng Văn hóa và Tư tưởng" lấy cảm hứng một phần từ [[Cách mạng văn hóa|Cách mạng Văn hóa]] của Trung Quốc, đã khuyến khích các học sinh và công nhân cộng sản sử dụng các chiến thuật mạnh mẽ hơn để thúc đẩy chủ nghĩa vô thần, mặc dù bạo lực bước đầu đã bị lên án.<ref>Enver Hoxha, "The Communists Lead by Means of Example, Sacrifices, Abnegation: Discussion in the Organization of the Party, Sector C, of the 'Enver' Plant", 2 March 1967, in Hoxha, E., Vepra, n. 35, Tirana, 1982, pp. 130–1. "In this matter violence, exaggerated or inflated actions must be condemned. Here it is necessary to use persuasion and only persuasion, political and ideological work, so that the ground is prepared for each concrete action against religion."</ref>
 
Theo Hoxha, sự gia tăng hoạt động chống tôn giáo bắt nguồn từ giới trẻ. Kết quả của "phong trào tự phát, vô cớ" là việc đóng cửa tất cả 2.169 nhà thờ Ki-tô giáo và Hồi giáo tại Albania. [[Thuyết vô thần quốc gia]] trở thành chính sách chính thức, và Albania tuyên bố là quốc gia vô thần đầu tiên trên thế giới. Chính phủ đã đổi các tên gọi đô thị dựa trên tôn giáo, cũng như các tên riêng. Trong giai đoạn này, các tên gọi dựa trên tôn giáo cũng bị coi là bất hợp pháp. ''Từ điển tên của nhân dân'', xuất bản năm 1982, bao gồm 3.000 tên gọi thế tục được phê duyệt. Năm 1992, [[Đức ông (Công giáo)|Đức ông]] Dias, Đại sứ Giáo hoàng Albania do [[Giáo hoàng Gioan Phaolô II]] bổ nhiệm, đã cho biết trong số 300 linh mục Công giáo hiện diện ở Albania trước khi cộng sản lên nắm quyền, chỉ còn 30 người sống sót.<ref>Henry Kamm, "Albania's Clerics Lead a Rebirth," ''New York Times'', 27 March 1992, p. A3.</ref> Tất cả các nghi lễ và giáo sĩ tôn giáo bị đặt ra ngoài vòng pháp luật và những nhân vật tôn giáo từ chối từ bỏ vị trí của họ đã bị bắt giữ hoặc bị buộc phải trốn tránh.<ref>Jacques, p. 489, 495.</ref>
=== Nuôi dưỡng dân tộc chủ nghĩa ===
[[Tập tin:07Tirana Oper Mosaik.jpg|nhỏ|250px|Một khảm dân tộc chủ nghĩa trên mặt tiền của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia tại Tirana.]]
Enver Hoxha đã tuyên bố trong chiến dịch chống tôn giáo rằng "tôn giáo duy nhất của người Albania là chủ nghĩa Albania,"<ref>One World Divisible: A Global History Since 1945 (The Global Century Series) by David Reynolds, 2001, page 233: "... the country." Henceforth, Hoxha announced, the only religion would be "Albanianism. ..."</ref> một trích dẫn từ bài thơ ''[[O moj Shqypni]]'' ("O Albania") của nhà văn Albania thế kỉ 19 [[Pashko Vasa]]. Các nỗ lực tập trung vào vấn đề kết nối người [[người Illyria|Illyria]]-Albania<ref name="Michael L. Galary pages 8–17">[http://books.google.com/books?id=E0U104S4msoC&printsec=frontcover&dq=Archaeology+Under+Dictatorship%27&hl=el&cd=1#v=onepage&q=&f=false The practice of Archaeology under dictatorship, Michael L. Galary & Charles Watkinson, Chapter 1, pages 8–17,2]</ref> và chứng minh lịch sử [[Hy Lạp cổ đại]] là của người Albania.<ref name="Michael L. Galary pages 8–17"/>
 
Nguồn gốc Illyria của người Albania (không phủ nhận nguồn gốc ''[[người Pelasgia|Pelasgia]]''<ref name="schwandner2">Stephanie Schwandner-Sievers, Bernd Jürgen Fischer, Albanian Identities: Myth and History, Đại học Indiana Press, 2002, ISBN 978-0-253-34189-1, page 96, "but when Enver Hoxha declared that their origin was Illyrian (without denying their Pelasgian roots), no one dared participate in further discussion of the question".</ref>) tiếp tục đóng vai trò đáng kể trong chủ nghĩa dân tộc Albania,<ref>ISBN 960-210-279-9 Miranda Vickers, The Albanians Chapter 9. "Albania Isolates itself" page 196, "From time to time the state gave out lists with pagan, supposed Illyrian or newly constructed names that would be proper for the new generation of revolutionaries."</ref> kết quả là một sự hồi sinh những cái tên được cho là có nguồn gốc "Illyria", song chúng lại liên quan đến Kitô giáo. Đầu tiên, các nhà văn dân tộc chủ nghĩa Albania đã chọn người Pelasgia làm tổ tiên của người Albania, song dưới thời Enver Hoxha, người Pelasgia chỉ là một yếu tố thứ cấp<ref name="schwandner2"/> cho học thuyết Illyria về nguồn gốc của người Albania, nó cũng được một số ủng hộ từ các học giả.<ref>Madrugearu A, Gordon M. The wars of the Balkan peninsula. Rowman & Littlefield, 2007. p.146.</ref>