Mở trình đơn chính

Các thay đổi

n
clean up, replaced: giáo hoàng → Giáo hoàng (5) using AWB
== Cuộc thập tự chinh bắt đầu ==
 
[[Giáo hoàng Innôcentê III]] đã lên ngôi giáoGiáo hoàng trong năm 1198 và các lời rao giảng về một cuộc thánh chiến mới trở thành mục tiêu của của ông.<ref name=Madden>{{chú thích sách |last=Madden |first=Thomas F. |editor-first=|editor-last=|title= The Fourth Crusade: Event, Aftermath, and Perceptions: Papers from the Sixth Conference of the Society for the Study of the Crusades and the Latin East in Istanbul, Turkey |date=August 19, 2008 |pages= |chapter= |isbn= 0-7546-6319-1}}</ref><ref name=Runciman>{{chú thích sách |last=Runciman |first=Steven | authorlink =Steven Runciman |editor-first=|editor-last=|title=A History of the Crusades: The Kingdom of Acre and the Later Crusades (Volume 3) |year=1954 |pages= |chapter= |isbn=0-14-013705-X}}</ref> Nhưng phần lớn lời gọi của ông đã bị bỏ ngoài tai bởi các quốc vương Châu Âu: nước Đức đang chiến đấu để chống lại quyền lực của giáoGiáo hoàng trong khi nước Anh và nước Pháp vẫn tham chiến với nhau. Tuy nhiên, do lời rao giảng của Giáo hoàng đã đến được [[Fulk của Neuilly]], một đội quân thập tự chinh cuối cùng đã được thành lập tại một giải đấu đang được tổ chức ở Écry bởi Bá tước [[Thibaut của Champagne]] trong năm 1199. Thibaut được bầu làm lãnh đạo, nhưng ông đã qua đời vào năm 1200 và được thay thế bởi một vị Bá tước khác, [[Boniface của Montferrat]].<ref>{{chú thích sách
| last = Runciman
| first = Steven
Nhà vua Hungary là người Công giáo và đã tự mình đồng ý tham gia cuộc Thập Tự Chinh (mặc dù chủ yếu vì lý do chính trị và thực tế ông đã không chuẩn bị để khởi hành). Nhiều Thập tự quân đã phản đối kế hoạch tấn công Zara và một số người, bao gồm cả một lực lượng được chỉ huy bởi Simon de Montfort đã hoàn toàn từ chối tham gia và trở về nhà. Trong khi đại diện của Giáo hoàng đi cùng quân Thập tự chinh, Đức Hồng Y Peter của Capua, người thừa kế Giáo hoàng, đã tiến hành một số bước cần thiết để ngăn chặn sự hoàn toàn thất bại của cuộc thập tự chinh này, Giáo hoàng Innôcentê III đã được cảnh báo vì nguy cơ này, thay bằng đi đánh quân Hồi giáo lại quay ra ăn cướp của người Thiên chúa giáo. Ông đã viết một lá thư cho các thủ lãnh quân thập tự chinh và "đe dọa [[rút phép thông công]]".<ref>Philip Hughes, "Innocent III & the Latin East," ''[http://www.ewtn.com/library/CHISTORY/HUGHHIST.TXT History of the Church]'', Q. 2, tr. 371, Sheed & Ward, 1948.</ref>
 
Trong cuốn ''The Crusades'' sử gia Geoffrey Hindley đã đề cập rằng trong năm 1202 Giáo hoàng Innôcentê III cấm quân Thập tự chinh của Thiên Chúa giáo phương Tây có các hành vi tàn bạo những người hàng xóm Kitô giáo của họ, mặc dù ông này vẫn muốn phát huy uy quyền của giáoGiáo hoàng tới Byzantine.<ref>{{chú thích sách
| last = Hindley
| first = Geoffrey
Các giáo sĩ Latin thảo luận tình hình với nhau và họ muốn quân đội Thập tự chinh không bị mất tinh thần. Họ đã phải thuyết phục những người của họ rằng các sự kiện của ngày 09 tháng 4 không phải là sự phán xét của Thiên Chúa vào một đội quân chứa đầy tội lỗi: Họ lập luận rằng các chiến dịch là chính đáng và phù hợp với niềm tin rằng nó sẽ thành công. Câu nói lòe bịp rằng Thiên Chúa thử thách quyết tâm của quân Thập tự chinh qua những thất bại tạm thời là một phương tiện quen thuộc cho các giáo sĩ để giải thích những thất bại trong quá trình của chiến dịch.<ref name="Phillips"/>
 
Thông điệp của các giáo sĩ được viết ra để trấn an và động viên quân Thập tự chinh. Lập luận của họ rằng là các cuộc tấn công vào Constantinopolis xoay quanh hai chủ đề về tinh thần. Đầu tiên, họ nói người Byzantine là những kẻ phản bội và giết người vì họ đã giết chết Alexios IV, chúa tể hợp pháp của họ.<ref name="Phillips"/> Các giáo hội sử dụng ngôn ngữ có tính chất kích động và tuyên bố rằng "người Byzantine còn tồi tệ hơn người Do Thái"<ref name="Phillips"/> và họ cầu khấn cho sự ủy quyền của Thiên Chúa và Đức Giáo Hoànghoàng để hành động.
 
Mặc dù [[Giáo hoàng Innôcentê III|Innôcentê III]] đã một lần nữa yêu cầu rằng họ không được tấn công người Byzantine, lá thư của giáoGiáo hoàng đã bị dấu nhẹm bởi các giáo sĩ và các Thập tự quân lại chuẩn bị cho cuộc tấn công của họ, trong khi người Venezia thì tấn công từ hướng biển; quân đội của Alexios V ở lại trong thành phố để chiến đấu, cùng với các vệ sĩ của Hoàng đế, đội vệ binh Varangian, nhưng bản thân Alexios V thì lại chạy trốn trong màn đêm.
 
=== Công chiếm Thành phố Constantinopolis ===
27.513

lần sửa đổi