Khác biệt giữa các bản “Cuộc đời Giêsu theo Tân Ước”

n
clean up, replaced: Phúc âm Mark → Phúc âm Máccô (2) using AWB
n (clean up, replaced: Phúc âm Matthew → phúc âm Mátthêu (5) using AWB)
n (clean up, replaced: Phúc âm Mark → Phúc âm Máccô (2) using AWB)
Có hai ký thuật gia phả Chúa Giê-su trong các sách Phúc âm:<ref>Tom Wright, ''Luke for Everyone'', Westminster John Knox Press (2004), page 39.</ref> một về họ nội qua người cha pháp lý [[Joseph]] (''Giu-se'' hoặc ''Giô-sép'') trong [[Phúc Âm Matthew|Phúc âm Matthew]] (''Mát-thêu'' hoặc ''Ma-thi-ơ'') 1: 2-16,<ref>[http://www.biblegateway.com/passage/?book_id=47&chapter=1&version=19 Phúc âm Matthew 1: 2-16]</ref> và về họ ngoại qua người mẹ với những tham chiếu về người cha được chép ở [[Phúc Âm Luca|Phúc âm Lu-ca]] 3: 23-38.<ref>[http://www.biblegateway.com/passage/?search=Lu-ca%203:%2023-38;&version=19; [[Phúc Âm Luca|Phúc âm Lu-ca]] 3: 23-38]</ref> Hai ký thuật trên đều truy nguyên phổ hệ của Chúa Giê-su đến [[David|Vua David]], rồi từ đó đến [[Abraham]]. Có sự tương đồng nếu tính từ Abraham đến David, nhưng có một ít khác biệt nếu tính từ David đến Joseph. [[Matthew]] khởi đầu với [[Vua Solomon]] và liệt kê các đời vua Judah cho đến vị vua sau cùng, Jeconiah. Sau đó đất nước bị xâm lăng bởi [[Đế quốc Babylon]]. Như thế, Matthew chỉ ra rằng Chúa Giê-su là hậu duệ chính thức của vương triều [[Israel]]. Trong khi đó, bản gia phả của [[Luca]] dài hơn và chi tiết hơn bản gia phả của Matthew, truy nguyên đến [[Adam]] và cung cấp nhiều tên tuổi hơn trong đoạn từ David đến Chúa Giê-su, đưa ra các tên của những hậu duệ trực tiếp từ Adam đến Chúa Giê-su về phía [[Mary]] (''Maria'' hoặc ''Ma-ri'').
 
Joseph chỉ xuất hiện trong phần tường thuật về tuổi thơ của Chúa Giê-su. Sự kiện Chúa phó thác cho người môn đồ thân yêu bổn phận chăm sóc bà Mary khi ngài đang bị đóng đinh trên thập tự giá (Phúc âm Giăng 19: 25-27<ref>''"Bên thập tự giá của Chúa Giê-su, có mẹ Ngài đứng đó, với chị mẹ Ngài là Ma-ri vợ Cơ-lê-ô-pa, và Ma-ri Ma-đơ-len nữa. Chúa Giê-su thấy mẹ mình, và một môn đồ ngài yêu đứng gần người, thì nói cùng mẹ rằng: Hỡi đàn bà kia, đó là con của ngươi! Đoạn, Ngài lại phán cùng người môn đồ rằng: Đó là mẹ ngươi! Bắt đầu từ bấy giờ, môn đồ ấy rước người về nhà mình"'' – Phúc âm Giăng 19: 25-27.</ref>) cho thấy có lẽ Joseph đã từ trần trong thời gian Chúa Giê-su thi hành thánh chức.<ref name=WebBible>Easton, Matthew Gallego. [http://www.christiananswers.net/dictionary/joseph-fosterfatherofjesus.html Joseph (the foster father of Jesus Christ)]. Truy cập 26 tháng 6 năm 2006</ref> Cả Matthew 13: 55-57<ref>''"Có phải là con người thợ mộc chăng? Mẹ người có phải là Ma-ri, và anh em người là Gia-cơ, Giô-sép, Si-môn, Giu-đe chăng? Chị em người đều ở giữa chúng ta chăng? Bởi đâu mà người nầy được mọi điều ấy như vậy? Họ bèn vì cớ Ngài mà vấp phạm. Song Chúa Giê-su phán cùng họ rằng: Đấng tiên tri chỉ bị trong xứ mình và người nhà mình khinh dể mà thôi"'' – Phúc âm Matthew 13. 55-57</ref> và [[Mark]] (''Macô'' hoặc ''Mác'') 6: 3<ref>''"Có phải người là thợ mộc, con trai Ma-ri, anh em với Gia-cơ, Giô-sê, Giu-đe, và Si-môn chăng? Chị em người há chẳng phải ở giữa chúng ta đây ư? Chúng bèn vấp phạm vì cớ Ngài"'' – Phúc âm Mark 6: 3</ref> đều nói về người thân trong gia đình của Chúa Giê-su. Phúc âm MarkMáccô 6: 3 thuật lại rằng những người nghe Chúa Giê-su giảng luận đều hỏi ''"Có phải người là thợ mộc, con trai Ma-ri, anh em với Gia-cơ, Giô-sê, Giu-đe, và Si-môn chăng? Chị em người há chẳng phải ở giữa chúng ta đây ư?"''. [[Sứ đồ Phaolô|Sứ đồ Phao-lô]], trong thư gởi tín hữu ở Galatia (1: 19), đã viết: ''"nhưng tôi không thấy một sứ đồ nào khác, ngoại trừ James (''Giacôbê'' hoặc ''Gia-cơ'') là em của Chúa"''. Sử gia Do Thái sống vào thế kỷ thứ nhất, [[Josephus]], đã mô tả [[James Người Công chính]] là "em của Giê-su, được gọi là Chúa Cơ Đốc". Hơn nữa, một sử gia Cơ Đốc, [[Giáo hoàng Êusêbiô|Eusebius]] (trước tác trong [[thế kỷ 4]] nhưng trích dẫn những nguồn tài liệu từ trước nay đã thất lạc) có nhắc đến James Người Công chính là em Chúa Giê-su. Tuy nhiên, [[Epiphanius]] cho rằng họ là "những người con của người vợ trước của Joseph (không có ký thuật nào về sự kiện này)", trong khi [[Giêrôminô|Jerome]] lập luận rằng họ là "anh em họ của Chúa Giê-su". Từ ''adelphos'' trong [[tiếng Hy Lạp]] thường được dịch trong các bản [[Kinh Thánh]] là "anh em" nhưng cũng có thể chỉ các mối quan hệ gia đình, và [[Giáo hội Công giáo Rôma|Công giáo La Mã]] cũng như [[Chính Thống giáo Đông phương]], chấp nhận giáo lý Mary đời đời đồng trinh, cho rằng ''adelphos'' nên được hiểu là người họ hàng hoặc anh em họ.
 
Theo ký thuật của [[Phúc Âm Luca|Phúc âm Luca]],<ref>[http://www.biblegateway.com/passage/?search=Lu-ca%201:36;&version=19; Phúc âm Lu-ca 1: 36]</ref> Mary có họ hàng với Elizabeth, mẹ của [[Gioan Baotixita|Giăng Báp-tít]] (''Gioan Tẩy giả'').
== Báp têm và chịu cám dỗ ==
 
Phúc âm MarkMáccô bắt đầu với sự kiện Chúa Giê-su chịu [[thanh Tẩy|báp têm]] (phép rửa) bởi Giăng Báp-tít (''Gioan Tẩy giả''), được các học giả [[Kinh Thánh]] xem là điểm khởi đầu thánh chức của ngài trên đất. Theo ký thuật của Mark, Chúa Giê-su đến sông Jordan, nơi Giăng Báp-tít vẫn giảng dạy và làm báp têm cho đám đông. Sau khi Chúa Giê-su chịu lễ báp têm và bước lên khỏi nước thì, theo lời thuật của Mark, ''"Ngài thấy các từng trời mở ra, và Chúa Thánh Linh ngự xuống trên Ngài như chim bồ câu. Lại có tiếng từ trên trời phán rằng: Ngươi là Con Yêu dấu của ta đẹp lòng ta mọi đường”'' (Mark 1: 10-11). Lu-ca bổ sung những chi tiết tuần tự kể rằng Giăng Báp-tít khởi sự giảng dạy vào năm thứ 15 đời [[Tiberius Ceasar]] (khoảng năm 28 CN.), và Chúa Giê-su chịu lễ báp têm lúc ngài khoảng ba mươi tuổi.<ref>''"Khi Chúa Giê-su khởi sự làm chức vụ mình thì Ngài độ ba mươi tuổi."'' – Phúc âm Lu-ca 3: 23</ref> Matthew bổ sung cho các ký thuật khác chi tiết Giăng từ chối làm lễ báp têm cho Chúa Giê-su, nói rằng chính Chúa Giê-su mới là người xứng đáng cử hành lễ báp têm cho Giăng. Tuy nhiên, Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng việc ngài chịu lễ báp têm là để ''"làm trọn mọi việc công bình"''.<ref>''"Khi ấy, Chúa Giê-su từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Jordan, đặng chịu người làm phép báp têm. Song Giăng từ chối mà rằng: Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp têm, mà Ngài trở lại đến cùng tôi sao! Chúa Giê-su đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài."'' – Phúc âm Matthew 3: 13 – 15</ref> [[Phúc Âm John|Phúc âm Giăng]] tập chú vào lời chứng của Giăng Báp-tít nhìn thấy Chúa Thánh Linh như chim bồ câu đậu trên mình Chúa Giê-su, và nhận biết ngài là "Chiên con của Thiên Chúa", và là Chúa Cơ Đốc (nghĩa là đấng chịu xức dầu để trị vì).
 
Theo ký thuật của phúc âm Mátthêu, sau khi chịu lễ báp têm, Chúa Thánh Linh đưa Chúa Giê-su vào hoang mạc, ở đó ngài kiêng ăn trong bốn mươi ngày đêm. Ma quỷ hiện ra và cám dỗ Chúa Giê-su bày tỏ quyền năng siêu nhiên để chứng minh ngài chính là [[Thiên Chúa]], nhưng ngài đã khước từ và thắng sự cám dỗ của ma quỷ bằng cách trưng dẫn lời Kinh Thánh từ sách [[Phục truyền Luật lệ ký]] (Đệ nhị Luật). Cả thảy, ma quỷ tìm đến cám dỗ ngài ba lần. Các sách Phúc âm thuật lại rằng, sau khi chịu thất bại, ma quỷ bỏ đi và các thiên sứ đến để hầu việc Chúa Giê-su.
19.587

lần sửa đổi