Khác biệt giữa các bản “Đại công quốc”

n
không có tóm lược sửa đổi
n
n
"Đại công" hay "đại công tước" ([[tiếng Latinh]]: ''Magnus Dux'', {{lang-en|grand duke}}, {{lang-de|Großherzog}}) là một [[chức danh|tước hiệu]] cấp dưới [[vua]] nhưng có thứ bậc ngoại giao cao hơn [[công tước]] có toàn quyền ({{lang-en|sovereign duke}}).
 
Tiếng Đức có hai thuật ngữ riêng rẽ: ''prinz'' ("hoàng tử") là để chỉ con trai vua, còn ''fürst'' ("thân vương có toàn quyền") là để chỉ "phiên vương" (người cai trị nước chư hầu, có quyền cai trị lãnh thổ riêng). Tuy nhiên, hai từ này khi dịch sang tiếng Anh đều là ''prince''. Các ngôn ngữ thiếu vốn từ ngữ riêng biệt để phân biệt giữa hai loại ''prince'' này sử dụng thuật ngữ "đại công quốctước" để(ví dịchdụ, tiếng Anh dùng thuật ngữ ''sovereign grand princeduke'') để dịch thuật ngữ ("[[đại thân vương]] có toàn quyền" (''sovereign grand prince''). Nói thêm là từ thế kỷ 17, ở [[nước Nga Sa hoàng]] có tước hiệu ''Velikiy Knjaz'' ("đại thân vương") dành cho các thành viên hoàng tộc. Mặc dù những người này không có quyền lực cai trị nhưng tiếng Anh vẫn dùng thuật ngữ "đại công tước" (''grand duke'') để dịch tước vị này.
 
Tuy nhiên, trong tiếng Đức, các đại công tước Litva và các bang lịch sử của Nga, cũng như các thân vương Đông Âu, được dịch trực tiếp là ''Großfürst'' ("đại thân vương") thay vì gọi là ''Großherzog'' (đại công tước).