Khác biệt giữa các bản “Cao Hoan”

không có tóm lược sửa đổi
Năm 528, [[Bắc Ngụy Hiếu Minh Đế]] bị [[Tuyên Vũ Linh hoàng hậu|Hồ Thái hậu]] đầu độc, mất. Hoan đề xuất với Nhĩ Chu Vinh thảo phạt trừ thân tín của Hồ thái hậu là Trịnh Nghiễm, Từ Hột, làm thành phương châm bá nghiệp<ref name="bactethu"/>. Nhĩ Chu Vinh nghe theo, cùng Nguyên Thiên Mục khởi quân tiến về [[Lạc Dương]], tôn Trường Lạc vương Nguyên Tử Du lên ngôi, tức [[Bắc Ngụy Hiếu Trang Đế]].
 
Hồ Thái hậu phái quân chống cự. Họ đều hàng Nhĩ Chu Vinh. Hồ Thái Hậu sợ, bèn chấp nhận Hiếu Trang đế là vua Bắc Ngụy, mong Nhĩ Chu Vinh rút quân. Song Vinh chưa vừa lòng, bắt hết triều thần và hoàng thân đến tạ tội ở Hà Âm, rồi nhân đấy [[Thảm sát Hà Âm|tàn sát mấy ngàn người]] - trong số đó gồm cả chú bác, anh em ruột của Hiếu Trang đế.
 
Vinh lại bắt Hồ Thái Hậu và [[Nguyên Chiêu|Thiếu đế]] (được lập để nối ngôi Minh đế trước khi Hiếu Trang đế được công nhận) bỏ rọ và nhận chết dưới sông [[Hoàng Hà]]. Hiếu Trang Đế vì thế hoảng sợ, xin nhường ngôi cho Vinh. Hoan xúi Vinh nhận, song Vinh từ chối. Cận tướng của Vinh là Hạ Bạt Nhạc khuyên Vinh giết Hoan để tỏ lòng thành, Vinh cũng không nghe.