Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên”

'''Không gian văn hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên''' được [[Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc|UNESCO]] công nhận là [[Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại]] vào ngày [[15 tháng 11]] năm [[2005]]. Sau [[Nhã nhạc cung đình Huế]], đây là di sản thứ hai của [[Việt Nam]] được nhận danh hiệu này.
 
Không gian văn hóa [[Cồng chiêng|Cồng]] [[Cồng chiêng|Chiêng]] [[Tây Nguyên]] trải dài trên 5 tỉnh Tây Nguyên: [[Kon Tum]], [[Gia Lai]], [[Đắk Lắk]], [[Đắk Nông]] và [[Lâm Đồng]]. Chủ thể của không gian văn hóa này gồm nhiều dân tộc khác nhau<ref>[[Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên: Di sản khổng lồ]]</ref>: [[người Ê Đê|Ê đê]], [[người Jarai|Jarai]], [[người Ba Na|Ba Na]], [[Người Mạ|Mạ]], [[Lặc]]...CC
 
[[Lặc]]...
 
Không gian văn hóa Cồng Chiêng [[Tây Nguyên]] bao gồm các yếu tố bộ phận sau: [[cồng chiêng]], các bản nhạc tấu bằng cồng chiêng, những người chơi cồng chiêng, các lễ hội có sử dụng cồng chiêng ([[Lễ mừng lúa mới]], [[Lễ cúng bến nước|Lễ cúng Bến nước]]...), những địa điểm tổ chức các lễ hội đó ([[nhà dài Ê Đê|nhà dài]], [[nhà rông]], [[nhà gươl]], rẫy, [[bến nước]], [[nhà mồ Tây Nguyên|nhà mồ]], các khu rừng cạnh các buôn làng Tây Nguyên,...), v.v.
Người dùng vô danh