Khác biệt giữa các bản “Bàng Đức”

n
AlphamaEditor Tool, General Fixes
n (AlphamaEditor Tool, General Fixes)
}}
 
'''Bàng Đức''' ([[170]] - [[219]]), tự là '''Lệnh Minh''', người quận Nam An huyện Hoan Đạo,<ref>Tam Quốc Chí, Bàng Đức truyện, quyển 18, ngụy thư</ref>, là viên tương của Mã Đằng và sau đó là tướng trong quân đội của phe [[Tào Ngụy]] cuối thời [[Nhà Hán#Sự trỗi dậy và sụp đổ của nhà Đông Hán|Đông Hán]], đầu thời [[Tam Quốc]] trong [[lịch sử Trung Quốc]]. Ông nổi danh trong việc tham gia hai trận chiến lớn trong đời Tam quốc là [[trận Đồng Quan]] ([[211]]) và [[trận Tương Dương-Phàn Thành|trận chiến tại Phàn Thành]] (219).
 
== Sự nghiệp ==
=== Theo về với Tào Tháo===
 
Năm 214, Mã Siêu đầu hàng [[Lưu Bị]] nhưng Bàng Đức ốm nên phải ở lại Hán Trung. Năm 215, Tào Tháo tấn công [[ải Dương Bình]] nhằm chiếm Hán Trung. Trương Lỗ sai Bàng Đức ra địch Tào Tháo. Tào Tháo thấy Bàng Đức có tài nên tìm cách bắt Bàng Đức và chiêu hàng ông. Bàng Đức theo về với Tào Tháo. Ông được phong là Nghĩa Tướng quân, nhận tước Quan Môn đình hầu và được hưởng lộc (thu tô, thuế) 300 hộ dân.<ref name="ReferenceA"/>.
 
Đầu năm 219, Bàng Đức hộ tống Tào Tháo từ Hán Trung về Hứa Đô an toàn khi Tào Tháo bị quân Thục truy kích.
Nước lớn khiến thuyền bị lật, cung tên rơi mất, chỉ đành bám vào chiếc thuyền trôi trong làn nước, sau đó bị Châu Thương bắt được. Bàng Đức tuy sa vào tay kẻ thù nhưng vẫn hiên ngang, đứng thẳng không chịu quỳ.
 
Quan Vũ bảo rằng: "Anh ngươi ở Hán Trung, ta muốn dùng ngươi làm tướng, sao chẳng sớm hàng đi?" Bàng Đức mắng Quan Vũ rằng:<ref name="ReferenceA"/>:
{{cquote|
Nguỵ vương có trăm vạn giáp binh, uy chấn thiên hạ. Lưu Bị nhà ngươi chỉ là kẻ tầm thường thôi, há có thể địch nổi sao ! Ta thà làm con ma ở nước Nguỵ, chẳng thèm làm tướng của lũ nghịch tặc vậy.
:Tam Quốc diễn nghĩa cho biết, Quan Vũ dùng kế thủy công khiến quân Ngụy đại bại, Bàng Đức bị bắt. Do ông không đầu hàng nên bị chém đầu.
 
Tào Tháo nghe tin rất đau xót, khóc rỏ nước mắt, rồi phong cho hai con của Bàng Đức làm Liệt hầu. [[Tào Phi]] lên tức vương vị, liền sai người tới mộ Bàng Đức ban cho thuỵ hiệu, có chiếu sách rằng:<ref name="ReferenceA"/>:
{{tin nhắn|
Trước kia [[Tiên Chẩn]] bị giết mất đầu, Vương Trục đâm cổ tự vẫn, bỏ thân tuẫn tiết, đời xưa đã ngợi khen. Nghĩ rằng sự quả cảm cương nghị của quân hầu đã sáng rõ, việc vong thân vì quốc nạn đã thành danh, nổi tiếng đương thời, nghĩa cao sánh với tiền nhân, quả nhân thương xót lắm, nay ban cho thuỵ là Tráng hầu."
*[[Trận Đồng Quan]].
*[[Trận Tương Dương-Phàn Thành|Trận chiến tại Phàn Thành]].
 
== Chú thích ==
{{tham khảo|2}}