Khác biệt giữa các bản “Địch Thanh”

n
Năm 1052, tại khu vực [[Quảng Tây]], [[Nùng Trí Cao]] khởi binh, tự xưng là Nhân Huệ hoàng đế của Đại Nam quốc, đem quân công phá nhiều thành trì của [[nhà Tống]] tại khu vực [[Quảng Đông]], [[Quảng Tây]] và đã lên kế hoạch tấn công lên [[Hồ Nam]]. Quân Tống liên tục thua trận và triều đình nhà Tống rơi vào khủng hoảng do không ai nghĩ ra được phương sách gì.
 
Mới nhậm chức được 3 tháng, xuKhu mật phó sửsứ Địch Thanh đã dâng biểu xin đem quân đi chinh phạt. Tống Nhân Tông cả mừng, phong ông làm Tuyên Huy namNam viện sửsứ, Tuyên phủ Kinh Hồ Nam Bắc lộ, Kinh chế Quảng namNam đạo tặc sự, tự thân thiết yến để tiễn đưa ông tại điện Thùy Củng.
 
Đầu năm 1053, Địch Thanh dẫn quân tới và hợp quân với Dư Tĩnh cùng Tôn Miện ở Tân Châu<ref>Nay là Liễu Châu, [[Quảng Tây]]</ref> rồi hội các tướng lại, chấn chỉnh quân lệnh, cấm không cho ra đánh nhau với Nùng Trí Cao. Quan kiềm hạt tỉnh Quảng Tây là Trần Thự trái tướng lệnh, đem quân ra đánh bị thua, Địch Thanh đem chém đi, rồi lệnh cho quân nghỉ 10 ngày. Quân do thám biết chuyện về báo cho Trí Cao biết. Trí Cao tưởng là quân nhà Tống sợ hãi không dám đánh và thế là lơ là mất cảnh giác, không thèm phòng bị. Đêm [[tết Nguyên tiêu|Thượng nguyên]], Địch Thanh chia quân thành tiền, trung, hậu hỏa tốc xuất kích đến [[đèo Côn Lôn|Côn Lôn quan]] (gần phủ [[Nam Ninh]]) đánh Nùng Trí Cao. Lúc đang đánh nhau, Địch Thanh lại đem kị binh đánh hai bên tả hữu áp lại, quân của Trí Cao tan vỡ, tướng dưới quyền là Hoàng Sư Mật 57 người tử trận<ref>Việt sử Thông giám cương mục chép là hơn 100 người</ref>. Quân Tống đuổi theo giết hơn 2.200 quân của Nùng Trí Cao làm ông này phải đốt thành bỏ chạy. Sau chiến thắng, ông được phong đảm nhận chức [[xuKhu mật sửsứ]]<ref name=TS />.
 
==Bãi quan ==
654

lần sửa đổi