Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Quân đội nhà Antigonos”

n
→‎Quân đội từ năm 239-168 TCN: chính tả, replaced: băt → bắt
n (→‎Quân đội từ năm 239-168 TCN: bỏ dấu, replaced: keó → kéo)
n (→‎Quân đội từ năm 239-168 TCN: chính tả, replaced: băt → bắt)
Demetrios II, cha của vị vua tương lai [[Philippos V của Macedonia]], chỉ trị vì được 10 năm, nhưng trong triều đại của mình, ông đã chiến đấu nhiều trận đánh chống lại người Thracia ở phía Bắc, người Celtic và những bộ tộc Illyria cũng như liên minh Achaea-Aetolia. Tuy nhiên cái chết đột ngột của ông để lại Antigonos Doson như là nhiếp chính cho Philippos trẻ. Một Sparta hồi sinh dưới triều đại [[Cleomenes III]] đã dẫn đến chiến tranh trên [[bán đảo Peloponnese]] và [[liên minh Achaea]] dưới quyền [[Aratus của Sicyon]] quay sang cầu cứu Antigonus Doson để được giúp đỡ. Doson đã tiến hành chiến dịch chống lại Cleomenes năm 224-222 TCN. Đỉnh điểm của cuộc xung đột này là [[trận Sellasia]] năm 222 trước Công nguyên, trong đó Cleomenes bị đánh bại bởi một đội quân liên minh, chủ yếu là quân Macedonia gồm 13.300 lính Macedonia và 5.300 lính đánh thuê.
 
Sau cái chết của Doson, Philippos đã lên ngôi và gần như ngay lập tức bắt đầu các chiến dịch. Cuộc chiến tranh chống lại người Aetolia, Sparta và Elis, cũng như các cuộc xâm lược của người Dardania giữ Philippos bận rộn trong những năm 220-217 trước Công nguyên và đã cho ông nhiều kinh nghiệm quân sự. Tuy nhiên, sự cai trị của Philippos sẽ bị để ý bởi chiến tranh với Rome mà lên tới đỉnh điểm là một hiệp ước với [[Carthage]] đã dẫn đến cuộc chiến tranh Macedonia lần thứ nhất.<ref>Polybius, Histories, 9-11</ref> Các cuộc chiến tranh đầu tiên đã kết thúc trong bế tắc và hiệp ước [[Hòa bình của Phoinike]], cho phép Philippos để giữ đất của mình mới có được từ các chiến dịch chống lại người Aetolia, đồng minh của Rome. Giữa 205 và 201/200 TCN Philip đã sử dụng hòa bình để tổ chức lại hệ thống tuyển dụng quân đội của mình <ref>Errington, 2008, p.194</ref>
 
Hòa bình không kéo dài lâu và một liên minh với Antiochos III của Đế quốc Seleukos cho phép Philip tham chiến ở Tiểu Á đã dẫn tới một liên minh của Pergamon, Athens và Rhodes kiến nghị đến Rome để được giúp đỡ.<ref>Livy, History of Rome, 5-9</ref> Tới năm 199 trước Công nguyên người La Mã đã gây ra một số thất bại nhỏ cho Macedonia và họ cũng đã lôi kéo người Setolia và Achaean đứng về phía của họ<ref>Penrose, 2005, p.74</ref> Một đội quân dưới quyền [[Titus Quinctius Flamininus]] được phái đến Hy Lạp và tiến hành chiến dịch chống lại Philippos V năm 198 trước Công nguyên trong thung lũng Aous, mà Philip đã phòng thủ vùng đất cẩn thận bằng cách sử dụng pháo binh và cung thủ, dẫn đến nhiều thương vong cho người La Mã <ref>Hammond, 1965, p.52</ref>. Bằng mưu kế tấn công vào sườn, Flaminius đã cố gắng để đánh bật Philippos và đuổi ông ta vào [[Thessalía|Thessaly]], nơi mà trong năm 197 TCN, hai bên gặp nhau tại [[trận Cynoscephalae]]. Tại đây Philippos đã bị đánh bại hoàn toàn, với 8.000 lính của mình tử trậnvà 5.000 người bị bătbắt làm tù binh, khoảng một nửa của toàn bộ quân đội của mình.<ref>Head, 1982, p.81</ref><ref>Hammond, 1988, p.60-82</ref>
 
Thất bại này để lại Philip một vương quốc suy yếu. Do đó nhà vua tiến hành một cải cách hệ thống và tổ chức lại vương quốc của mình, đặc biệt là trong việc tăng cơ sở nhân lực của mình cho các chiến dịch trong tương lai. Ông khuyến khích các gia đình lớn và chiêu mộ người Thracia từ các vùng đất, mà ông vừa mới sát nhập vào Macedonia. Như vậy, vào mùa thu năm 187 TCN Philippos chuyển từng phần dân cư trong những thị trấn ven biển và những thành phố tới biên giới Paeonia ở phía Bắc và sau đó chuyển người Thracia tới những vùng đất mà dân cư ở đó bị chuyển đi. Người Thracia chuyển đến các thành phố và thị trấn là những người trực tiếp chịu sự cai trị của Philippos và cũng là một lực lượng hữu ích để theo dõi những công dân đáng nghi. Những khu mỏ mới được tạo ra, những cái cũ đã được đào sâu thêm và thuế nông nghiệp và hải cảng làm tăng nguồn thu của vương quốc.<ref>Livy XXXIV.24.2</ref>