Khác biệt giữa các bản “Chế Bồng Nga”

không có tóm lược sửa đổi
| tôn giáo = [[Ấn Độ giáo]]
}}
'''Po Binasuor''' hay còn được biết đến rộng rãi hơn với tên gọi '''Chế Bồng Nga'''<ref group="Ghi chú">''Bunga'' trong tiếng Mã Lai có nghĩa là 'hoa' và "Chế" là phiên âm tiếng Việt của ''Cei'', một từ có nghĩa là "chú, bác" trong tiếng Chăm và thường được sử dụng để chỉ các vị tướng.</ref> ([[Hán-Việt]]: 制蓬峩, ? - 23 tháng 1 năm 1390 ÂL<ref>Đại Việt Sử ký Toàn thư, quyển VIII, bản điện tử, tr 282</ref>), theo cách gọi của [[Người Ê Đê]] và [[người Giarai|Giarai]] tại vùng [[Tây Nguyên]] là '''R'čăm B'nga''' (''Anak Orang Cham Bunga'', nghĩa là "bông hoa ánh sáng của hoàng thất Chăm") '''Bhinethuor''', '''Che Bunga''' hay '''A Đáp A Giả''' ([[chữ Hán]]: 阿荅阿者, ''Ngo-ta Ngo-che'') trong các tài liệu Trung Hoa, là tên hiệu của vị vua thứ ba thuộc [[vương triều Chăp Pa thứ 12|vương triều thứ 12]] (tức là vị vua đời thứ 39) của nhà nước [[Chiêm Thành]]. Là một vị vua kiệt xuất, có tài võ bị, trong thời gian cầm quyền, ông đã chấn hưng nhà nước Chiêm Thành từ một quốc gia suy đồi trở nên hùng mạnh.
 
Trong giai đoạn 1367-1389, ông từng 12 lần xua quân [[Chiến tranh Việt-Chiêm 1367-1396|Bắc phạt Đại Việt]] nhẳm tái chiếm các vùng đất [[Châu Ô]] và [[châu Lý]] vốn được chuyển giao sang chính quyền Đại Việt trong thời gian cai trị của vua [[Chế Mân]]. Năm 1377, khi thành Đồ Bàn bị quân đội nhà Trần tấn công, Chế Bồng Nga đã lãnh đạo quân đội tiêu diệt quân địch, khiến vua [[Trần Duệ Tông]] phải bỏ mạng trong trận này. Thắng lợi này khiến Thượng hoàng [[Trần Nghệ Tông]] khiếp đảm, sau này hễ Chế Bồng Nga bắc tiến là cùng [[Lê Quý Ly]] bỏ kinh thành chạy dài. Trong cuộc chiến này, ông đã có tổng cộng 3 lần đánh vào tận kinh đô [[Thăng Long]]. Năm 1389, ông tử trận sau khi trúng phải đạn tại trận Hải Triều. Cái chết của ông khép lại một trang hùng sử trong [[lịch sử Chăm Pa]] nói riêng cũng như [[lịch sử Việt Nam]] nói chung.
24.114

lần sửa đổi