Khác biệt giữa các bản “Đế quốc Anh”

n (thêm ref)
Công ty Đông Ấn Hà Lan thành lập T[[huộc địa Cape]] tại mũi phía nam của châu Phi vào năm 1652 để làm một trạm cho các tàu của họ đi và rời các thuộc địa tại [[Đông Ấn]]. Anh chính thức thu được thuộc địa và cư dân [[Afrikaner]] (hay [[Boer]]) có số lượng lớn của thuộc địa vào năm 1806, song chiếm được từ năm 1795 để ngăn chặn nó rơi vào tay người Pháp sau khi Pháp xâm chiếm Hà Lan.<ref>[[#refSmith1998|Smith]], tr. 85.</ref> Nhập cư từ Anh bắt đầu tăng lên sau năm 1820, họ đẩy hàng nghìn người Boer vốn phẫn uất trước sự cai trị của Anh về phía bắc, người Boer thành lập các nước cộng hòa độc lập của họ song hầu hết đều đoản mệnh, tình trạng này được gọi là Đại Di cư ([[Great Trek]]) và diễn ra vào cuối thập niên 1830 và đầu thập niên 1840.<ref>[[#refSmith1998|Smith]], các trang 85–86.</ref> Trong quá trình, những người Boer di cư đụng độ nhiều lần với người Anh, người Anh thì có chương trình riêng của mình nhằm khuếch trương thuộc địa tại Nam Phi và với vài chính thể châu Phi, bao gồm của người [[người Sotho|Sotho]] và [[người Zulu|Zulu]]. Cuối cùng, người Boer thành lập hai nước cộng hòa có tuổi thọ lâu dài là: [[Cộng hòa Nam Phi (Transvaal)|Cộng hòa Nam Phi]] hay Cộng hòa Transvaal (1852–77; 1881–1902) và [[Quốc gia Tự do Oranje]] (1854–1902).<ref>[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], các trang 168, 186, 243.</ref> Năm 1902, Anh chiếm đóng hai nước cộng hòa, dàn xếp một hiệp định với hai nước cộng hòa Boer sau [[Chiến tranh Boer thứ hai]] (1899–1902).<ref>[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], tr 255.</ref>
 
Năm 1869, [[kênh đào Suez]] được khánh thành dưới quyền [[Napoléon III]], liên kết Địa Trung Hải với Ấn Độ Dương. Ban đầu, Anh phản đối Kênh đào;<ref>[[#refTilby2009|Tilby]], tr 256.</ref> song khi nó khánh thành, giá trị chiến lược của nó nhanh chóng được công nhận và trở thành "tĩnh mạch cảnh của Đế quốc".<ref>[[#refRoger1986|Roger 1986]], tr. 718.</ref> Năm 1875, chính phủ [[Đảng Bảo thủ (Anh)|Bảo thủ]] của [[Benjamin Disraeli]] mua từ quân chủ Ai Cập đang mắc nợ là [[Isma'il Pasha]] 44% cổ phần của Kênh đào Suez với giá £4 triệu. Mặc dù điều này không trao cho Anh quyền kiểm soát lập tức thủy đạo chiến lược, song tạo cho Anh đòn bẩy. Kiểm soát tài chính chung Anh-Pháp đối với Ai Cập kết thúc khi Anh chiếm đóng hoàn toàn Ai Cập vào năm 1882.<ref>[[#refFergusonEmpire2004|Ferguson 2004]], các trang 230–33.</ref> Pháp vẫn là cổ đông đa số và nỗ lực làm suy yếu vị thế của Anh,<ref>[[#refJames2001|James]], tr. 274.</ref> song một thỏa hiệp đạt được theo [[Hiệp định ConstantinopleConstantinopolis]] 1888, theo đó biến Kênh đào thành một lãnh thổ trung lập chính thức.<ref>{{chú thích web|title=Treaties|url=http://www.mfa.gov.eg/MFA_Portal/en-GB/Foreign_Policy/Treaties/Convention+Respecting+the+Free+Navigation+of+the+Suez+Maritime+Canal.htm|publisher=Bộ Ngoại giao Ai Cập|accessdate=ngày 20 tháng 10 năm 2010|archiveurl=http://web.archive.org/web/20100915095412/http://www.mfa.gov.eg/MFA_Portal/en-GB/Foreign_Policy/Treaties/CONVENTION+RESPECTING+THE+FREE+NAVIGATION+OF+THE+SUEZ+MARITIME+CANAL.htm <!-- Added by H3llBot -->|archivedate=ngày 15 tháng 9 năm 2010}}</ref>
 
Với các hoạt động của Pháp, [[Đế quốc thực dân Bỉ|Bỉ]] và [[Đế quốc Bồ Đào Nha|Bồ Đào Nha]] ở hạ lưu khu vực sông Congo đã phá hoại sự xâm nhập có trật tự ở vùng châu Phi nhiệt đới, [[Hội nghị Berlin]] 1884–85 được tổ chức nhằm điều chỉnh cạnh tranh giữa các thế lực châu Âu trong cái được gọi là "[[Tranh giành châu Phi]]" theo định nghĩa "chiếm đóng hữu hiệu" với tư cách là tiêu chuẩn về công nhận quốc tế cho các yêu sách lãnh thổ.<ref>[[#refHerbst2000|Herbst]], các trang 71–72.</ref> Tranh giành tiếp tục trong thập niên 1890 và khiến Anh cân nhắc quyết định của mình vào năm 1885 để triệt thoái khỏi [[Sudan]]. Một lực lượng chung gồm quân Anh và Ai Cập đánh bại [[Chiến tranh Mahdi|quân Mahdi]] vào năm 1896 và đẩy lui một cuộc xâm chiếm của Pháp tại [[sự kiện Fashoda|Fashoda]] vào năm 1898. Sudan trên danh nghĩa nằm dưới chế độ quản lý chung Anh-Ai Cập, song trên thực tế là một thuộc địa của Anh.<ref>[[#Vandervort1998|Vandervort]], các trang 169–183.</ref>
 
Những thâu tóm của Anh tại miền nam và miền đông châu Phi thúc đẩy [[Cecil Rhodes]], nhà tiên phong của quá trình bành trướng của Anh tại châu Phi, đề xuất một đường sắt "[[Đường sắt Cape-Cairo|Cape đến Cairo]]" liên kết Kênh đào Suez quan trọng chiến lược đến miền Nam giàu khoáng sản.<ref>[[#refJames2001|James]], tr. 298.</ref> Trong thập niên 1880 và 1890, Rhodes cùng với [[Công ty Nam Phi thuộc Anh]] do ông sở hữu [[Rhodesia dưới sự cai trị của Công ty Nam Phi|chiếm đóng và sáp nhập]] các lãnh thổ mà sau đó được đặt là [[Rhodesia (khu vực)|Rhodesia]] theo họ của ông.<ref>[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 215.</ref>
 
=== Cải biến tình trạng của các thuộc địa da trắng ===
24.114

lần sửa đổi