Khác biệt giữa các bản “Đế quốc Anh”

[[Tập tin:Eden, Anthony.jpg|thumb|upright|left|Thủ tướng Anh [[Anthony Eden]] quyết định xâm chiếm Ai Cập trong [[Khủng hoảng Kênh đào Suez|Khủng hoảng Suez]], điều này kết thúc sự nghiệp chính trị của ông và biểu lộ điểm yếu của Anh với vị thế một thế lực đế quốc.]]
 
Năm 1951, [[Đảng Bảo thủ]] quay lại nắm quyền tại Anh, dưới sự lãnh đạo của [[Winston Churchill]]. Churchill và những người Bảo thủ cho rằng vị thế thế lực thế giới của Anh dựa trên sự hiện diện tiếp tục của đế quốc, với căn cứ tại [[Kênh đào Suez]] cho phép Anh duy trì vị thế ưu việt của mình tại Trung Đông bất chấp việc để mất Ấn Độ. Tuy nhiên, Churchill không thể lờ đi [[Chính trị Ai Cập|chính phủ]] cách mạng mới của [[Gamal Abdel Nasser|Gamal Abdul Nasser]] tại Ai Cập [[Cách mạng Ai Cập 1952|vừa cướp chính quyền từ năm 1952]] và năm sau Anh chấp thuận rằng binh sĩ Anh sẽ triệt thoái khỏi khu vực Kênh đào Suez và rằng [[Sudan]] sẽ được cấp quyền tự quyết vào năm 1955, với độc lập tiếp theo đó.<ref>[[#refOHBEv4|Brown]], các trang 339–40.</ref>
 
Trong tháng 7 năm 1956, Nasser đơn phương quốc hữu hóa Kênh đào Suez. Phản ứng của thủ tướng Anh đương thời -[[Anthony Eden]]- là thông đồng với Pháp để sắp đặt một cuộc tấn công của Israel vào [[Ai Cập]], điều này sẽ tạo cho Anh và Pháp một cớ để can thiệp quân sự và tái chiếm kênh đào.<ref>[[#refJames2001|James]], tr. 581.</ref> Eden chọc giận Tổng thống Hoa Kỳ [[Dwight D. Eisenhower]] do nhân vật này không được thương nghị và Eisenhower từ chối ủng hộ cuộc xâm chiếm.<ref>[[#refFergusonEmpire2004|Ferguson 2004]], tr. 355.</ref> Các lo ngại khác của Eisenhower là khả năng về một cuộc chiến rộng hơn với [[Liên Xô]] sau khi quốc gia này đe dọa can thiệp bên phía Ai Cập. Eisenhower áp dụng [[đòn bẩy tài chính]] bằng cách đe dọa bán dự trữ của Hoa Kỳ bằng [[bảng Anh]] và từ đó khiến đơn vị tiền tệ của Anh bị phá giá.<ref>[[#refFergusonEmpire2004|Ferguson 2004]], tr. 356.</ref> Mặc dù quân xâm chiếm đạt được thành công về quân sự trong mục tiêu của mình,<ref>[[#refJames2001|James]], tr. 583.</ref> song can thiệp của Liên Hiệp Quốc và áp lực của Hoa Kỳ buộc Anh phải nhục nhã triệt thoái lực lượng của mình và Eden từ chức.<ref>[[#refCombs2008|Combs]], các trang 161–163.</ref><ref>{{chú thích web|title=Suez Crisis: Key players |url=http://news.bbc.co.uk/2/hi/5195582.stm|publisher=BBC News|accessdate=19 October 2010|date=21 July 2006}}</ref>
 
[[Khủng hoảng Suez]] thực sự bộc lộ công khai các hạn chế của Anh trên thế giới và xác nhận sự suy tàn của Anh trên vũ đài thế giới, biểu thị rằng từ đó về sau họ không còn có thể hành động mà không có ít nhất là sự đồng ý, nếu không phải ủng hộ hoàn toàn, của Hoa Kỳ.<ref>[[#refOHBEv4|Brown]], tr. 342.</ref><ref>[[#refSmith1998|Smith]], tr. 105.</ref><ref>[[#refBurk2008|Burk]], tr. 602.</ref> Các sự kiện tại Suez làm tổn thương đến sự [[kiêu hãnh quốc gia của Anh]], khiến một nghị viên miêu tả nó như "[[trận Waterloo|Waterloo]] của Anh"<ref name="#refOHBEv4|Brown, tr. 343">[[#refOHBEv4|Brown]], tr. 343.</ref> và những người khác thì cho rằng quốc gia đã trở thành một "[[nhà nược vệ tinh|vệ tinh]] của Hoa Kỳ".<ref>[[#refJames2001|James]], tr. 585.</ref> [[Margaret Thatcher]] sau đó miêu tả suy nghĩ bà tin rằng "hội chứng Suez" đã xảy ra trong chính trị Anh, từ đó Anh không phục hồi cho đến khi tái chiếm thành công [[quần đảo Falkland]] từ [[Argentina]] vào năm 1982.<ref>[[#refThatcher|Thatcher]].</ref>
 
Khủng hoảng Suez khiến quyền lực của Anh tại Trung Đông bị suy yếu, song nó không sụp đổ.<ref>[[#refSmith1998|Smith]], tr. 106.</ref> Anh lại triển khai quân đội đến khu vực, can thiệp tại [[Oman]] ([[1957]]), [[Jordan]] ([[1958]]) và [[Kuwait]] ([[1961)]], song các trường hợp này có sự tán thành của Hoa Kỳ,<ref>[[#refJames2001|James]], tr. 586.</ref> do chính sách đối ngoại của tân thủ tướng [[Harold Macmillan]] là duy trì liên kết vững chắc với Hoa Kỳ.<ref name="#refOHBEv4|Brown, tr. 343"/> Anh duy trì sự hiện diện quân sự tại Trung Đông trong nhiều thập niên sau. Trong tháng 1 năm 1968, một vài tuần sau khi [[Bảng Anh#Gắn chặt với đô la Mỹ|phá giá đồng Bảng]], Thủ tướng Anh [[Harold Wilson]] và [[Bộ trưởng Quốc phòng Anh|Bộ trưởng Quốc phòng]] [[Denis Healey]] tuyên bố rằng binh sĩ Anh sẽ triệt thoái từ các căn cứ quân sự chủ yếu tại phía [[đông Suez|đông của Suez]], vốn gồm các căn cứ tại Trung Đông và chủ yếu là từ [[Malaysia]] và Singapore.<ref>[[#refPham2010|Pham 2010]]</ref> Anh triệt thoái khỏi [[Aden]] vào năm 1967, [[Bahrain]] vào năm 1971 và [[Maldives]] vào năm 1976.<ref>[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], các trang 370–371.</ref>
 
=== Gió đổi chiều ===
24.114

lần sửa đổi