Khác biệt giữa các bản “Đế quốc Anh”

 
=== Giải thoát ban đầu ===
[[File:Emergency trains crowded with desperate refugees.jpg|thumb|right|Khoảng 14.5 triệu người mất nhà mất cửa là hậu quả của [[Sự chia cắt Ấn Độ]] năm 1947.]]
Chính phủ [[Công đảng Anh|Công đảng]] ủng hộ phi thuộc địa hóa đắc cử trong [[tổng tuyển cử Anh 1945|tổng tuyển cử năm 1945]] và nằm dưới quyền [[Clement Attlee]], họ hành động nhanh chóng nhằm giải quyết vấn đề cấp thiết nhất mà đế quốc đối diện: [[phong trào độc lập Ấn Độ|Ấn Độ độc lập]].<ref>[[#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 322.</ref> Hai chính đảng chủ yếu của Ấn Độ là [[Đảng Quốc Đại Ấn Độ]] và [[Liên minh người Hồi giáo Toàn Ấn|Liên minh người Hồi giáo]] tiến hành vận động về độc lập trong nhiều thập niên, song bất đồng về cách thức thực hiện. Đảng Quốc Đại tán thành một quốc gia Ấn Độ thế tục thống nhất, trong khi Liên minh người Hồi giáo thì lo ngại ưu thế từ người Ấn Độ giáo chiếm đa số, họ yêu cầu một [[quốc gia Hồi giáo]] riêng biệt cho các khu vực mà người Hồi giáo chiếm đa số. [[Bất ổn dân sự]] gia tăng và [[Hải quân Hoàng gia Ấn Độ]] có [[binh biến Hải quân Hoàng gia Ấn Độ|binh biến]] vào năm 1946 khiến Clement Attlee cam kết độc lập sẽ đến không sau năm 1948. Khi sự khẩn cấp của tình hình và nguy cơ nội chiến trở nên hiển nhiên, Phó vương mới được bổ nhiệm (và cuối cùng) là [[Louis Mountbatten]] vội vàng đẩy nhanh độc lập lên ngày 15 tháng 8 năm 1947.<ref>[[#refSmith1998|Smith]], tr. 67.</ref> Biên giới do người Anh vẽ về đại thể [[phân chia Ấn Độ]] thành các khu vực của người Ấn Độ giáo và người Hồi giáo, khiến cho hàng chục triệu người trở thành nhóm thiểu số tại các quốc gia mới là Ấn Độ và [[Pakistan]].<ref>[[#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 325.</ref> Hàng triệu người Hồi giáo sau đó đi từ Ấn Độ sang Pakistan và người Ấn Độ giáo đi theo chiều ngược lại và xung đột giữa hai cộng đồng làm thiệt mạng hàng trăm nghìn người. Miến Điện, vốn được cai trị như là một phần của [[Ấn Độ thuộc Anh]], và [[Sri Lanka]] giành được độc lập vào năm 1948. Ấn Độ, Pakistan và [[Sri Lanka]] trở thành các thành viên của [[Khối Thịnh vượng chung Anh|Thịnh vượng chung]], trong khi Miến Điện lựa chọn không tham gia.<ref>[[#refMcIntyre|McIntyre]], các trang 355–356.</ref>
 
[[Lãnh thổ ủy thác Palestine của Anh]] có một đa số người Ả Rập cư trú cạnh một thiểu số Do Thái, người Anh cũng phải đối diện với một vấn đề tương tự như tại Ấn Độ.<ref>[[#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 327.</ref> Vấn đề phức tạp do một lượng lớn [[người tị nạn Do Thái]] tìm cách để được nhận đến Palestine sau [[Holocaust]], trong khi người Ả Rập phản đối thành lập một quốc gia Do Thái. Nản lòng trước khó khăn của vấn đề, các cuộc tấn công từ các tổ chức bán quân sự Do Thái và gia tăng chi phí duy trì hiện diện quân sự, đến năm 1947 Anh tuyên bố rằng họ sẽ triệt thoái vào năm 1948 và để lại vấn đề cho Liên Hiệp Quốc giải quyết.<ref>[[#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 328.</ref> [[Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc]] sau đó bỏ phiếu cho một [[kế hoạch phân chia Palestine]] thành một quốc gia Do Thái và một quốc gia Ả Rập.
 
Sau thất bại của Nhật Bản trong Chiến tranh thế khởi thứ hai, các [[phong trào chống đối|phong trào kháng]] Nhật tại Malaya chuyển chú ý của họ về phía Anh, còn Anh hành động nhanh chóng để tái kiểm soát thuộc địa, đánh giá đây là một nguồn cung cao su và thiếc.<ref name="ReferenceA">[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 335.</ref> Thực tế các chiến sĩ du kích chủ yếu là người cộng sản [[người Hoa Malaysia|gốc Hoa]], điều này khiến nỗ lực của Anh nhằm dập tắt nổi dậy được sự ủng hộ của [[người Mã Lai]] theo Hồi giáo vốn chiếm đa số, với điều kiện là một khi nổi dậy bị dập tắt thì sẽ được công nhận độc lập.<ref name="ReferenceA"/> [[Tình trạng khẩn cấp Malaya]] bắt đầu vào năm 1948 và kéo dài cho đến năm 1960, song đến năm 1957 thì Anh cảm thấy đủ tin tưởng để cấp độc lập cho [[Liên bang Malaya]] trong Thịnh vượng chung. Năm 1963, 11 bang của liên bang cùng với Singapore, Sarawak và [[Sabah|Bắc Borneo]] hợp nhất thành [[Malaysia]], tuy nhiên đến năm 1965 thì Singapore vốn có đa số cư dân là người Hoa bị trục xuất khỏi liên minh sau các xung đột giữa cư dân Mã Lai và Hoa.<ref>[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 364.</ref> [[Brunei]] là một lãnh thổ bảo hộ của Anh từ năm 1888, từ chối gia nhập liên minh<ref>[[British Empire#refLloyd1996|Lloyd]], tr. 396.</ref> và duy trì tình trạng này cho đến khi độc lập vào năm 1984.
 
=== Khủng hoảng Suez và hậu quả ===
24.114

lần sửa đổi