Khác biệt giữa các bản “Lịch sử Bắc Kinh”

Không thay đổi kích thước ,  6 năm trước
n
không có tóm lược sửa đổi
n
Sau khi [[Viên Thế Khải]] qua đời, Lý Nguyên Hồng trở thành đại tổng thống còn [[Đoàn Kỳ Thụy]] trở thành quốc vụ tổng lý, Quốc hội được tái triệu tập. Chính phủ nhanh chóng phải đối diện với một cuộc khủng hoảng về việc nên về phe [[Hiệp Ước]] trong [[Chiến tranh thế giới thứ nhất]] hay duy trì trung lập. Đoàn Kỳ Thụy ủng hộ tham gia chiến tranh song bị Lý Nguyên Hồng bác bỏ, quân phiệt [[Trương Huân]] được mời đến thủ đô để hòa giải. Trương Huân và đội quân bảo hoàng có bím tóc dài của ông tiến vào Bắc Kinh, giải tán Quốc hội và [[Trương Huân phục tịch|phục vị]] cho Phổ Nghi là hoàng đế triều Thanh vào ngày 1 tháng 7.<ref>[[#Cambridge History Vol 12 Part 1|Cambridge History of China, Vol 12, Part 1]]: 309</ref> Lý Nguyên Hồng chạy đến Sứ quán Nhật Bản. Triều đình phục hưng tồn tại trong 12 ngày đến khi quân của Đoàn Kỳ Thụy tái chiếm thủ đô, Trương Huân phải chạy đến Sứ quán Hà Lan tị nạn. Theo lệnh của Đoàn Kỳ Thụy, Trung Quốc tuyên chiến với phe [[Liên minh Trung tâm|Đồng Minh]] và gửi 140.000 lao động Trung Quốc đến làm việc tại [[Mặt trận phía Tây (Chiến tranh thế giới thứ nhất)|Mặt trận phía Tây]]. Với [[khoản vay Nishihara|hỗ trợ tài chính của Nhật Bản]], Đoàn Kỳ Thụy sau đó thiết kế cuộc cầu cử Nghị viện mới vào năm 1918, song những người ủng hộ của Đoàn Kỳ Thụy xuất thân từ [[Hoàn hệ]] được sắp xếp trúng cử, chính phủ này vì thế còn được gọi là An Phủ (Hoàn là giản xưng của tỉnh An Huy).
 
Vào mùa xuân năm 1919, Trung Hoa Dân Quốc với vị thế là nước thắng trận cử một phái đoàn đến [[Hội nghị Hòa bình Paris, 1919|Hội nghị Hòa bình Paris]] nhằm yêu cầu được trao trả [[Tô tá địa vịnh Giao Châu|nhượng địa của Đức]] tại [[Sơn Đông]]. Tuy nhiên, [[Hòa ước Versailles]] lại trao lãnh thổ đó cho Nhật Bản. Tin tức về hòa ước gây phẫn nộ tại thủ đô Trung Quốc. Ngày 4 tháng 45, 3.000 sinh viên đến từ 13 trường đại học ở Bắc Kinh tập hợp tại [[quảng trưởngtrường Thiên An Môn]], khởi đầu [[Phong trào Ngũ Tứ]] để phản đối sự phản bội với Trung Quốc của các cường quốc Tây phương và nạn tham nhũng của An Phủ được Nhật Bản hỗ trợ tài chính. Họ tiến về phía các sứ quán ngoại quốc song bị chặn và chuyển sang tiến về tư gia của phó Bộ trưởng Ngoại giao [[Tào Nhữ Lâm]], là người tham dự Hội nghị hòa bình và được xem là thân Nhật. Các sinh viên san bằng dinh thự của Tào Nhữ Lâm và đánh đập [[Chương Tông Tường]]- một nhà ngoại giao thân Nhật khác. Cảnh sát bắt giữ 32 sinh viên, và trong vòng một tuần, phong trào lan ra 200 thành thị thuộc 22 tỉnh. Đến cuối tháng 6, chính phủ Trung Quốc cam kết không ký kết hòa ước, bãi chức Tào Nhữ Lâm và Chương Tông Tường và phóng thích các sinh viên bị bắt.
 
===Chính phủ Bắc Dương===