Khác biệt giữa các bản “Lịch sử Bắc Kinh”

Không thay đổi kích thước ,  5 năm trước
n
không có tóm lược sửa đổi
n
n
Trước tình thế ngày càng căng thẳng, bộ sưu tập nghệ thuật của Bảo tàng Cố cung Quốc lập được di dời đến Nam Kinh vào ngày 1934 và nơi trú ẩn phòng không được xây dựng tại Trung Nam Hải.<ref>[[#Dong 2002|Dong 2002]]: 122, 124</ref> Dòng người tị nạn từ Mãn Châu và sự hiện diện của các trường đại học biến Bắc Bình trở thành một lò lửa của tình cảm chống Nhật. Ngày 9 tháng 12 năm 1935, các sinh viên tại Bắc Bình phát động [[phong trào Nhất Nhị Cửu]] để phản đối [[Uỷ ban Chính vụ Kí-Sát]] (một chính phủ bù nhìn khác) và kêu gọi vệ quốc.
 
Vào ngày 7 tháng 7 năm 1937, quân đoàn 29 và [[Chi Na trú đồn quân]] đọ súng tại [[cầu Lư Câu|Lư Câu Kiều]] gần [[Uyển Bình thành]] ở tây nam Bắc Bình. [[Sự kiện Lư Câu Kiều]] gây ra [[Chiến tranh Trung-Nhật]]. Đến cuối tháng 7, quân tiếp viện của Nhật Bản với sự hỗ trợ của không quân [[tác chiến Bình-Tân|tiến công toàn diện]] vào Bắc Kinh và Thiên Tân. Trong khi giao chiến ở phía nam Bắc Bình, phó chỉ huy trưởng quân đoàn 29 là [[Đông Lân Các]] và sư đoàn trưởng [[Triệu Đăng Vũ]] đều tử chiến. Họ cùng với [[Trương Tự Trung]], một sư đoàn trưởng khác của quân đoàn 29 là ba nhân vậyvật hiện đại duy nhất được dùng tên để đặt cho các tuyến phố tại Bắc Kinh ngày nay. Tại Thông Châu, lực lượng dân quân của Chính phủ Tự trị Phòng cộng Kí Đông từ chối hợp binh với người Nhật để tiến công quân đoàn 29, và còn tiến hành [[sự kiện Thông Châu|nổi dậy]] chống Nhật, song các lực lượng Trung Quốc phải triệt thoái về phía nam.<ref name="columbia encyclopedia">{{cite encyclopedia|title=Beijing|url=http://www.bartleby.com/65/be/Beijing.html|encyclopedia=[[The Columbia Encyclopedia]]|edition=6th|year=2007}}</ref><ref>{{chú thích báo|title=Incident on ngày 7 tháng 7 năm 1937|url=http://news.xinhuanet.com/english/2005-06/27/content_3141055.htm|agency=Xinhua News Agency|date=2005-06-27|accessdate=2008-06-20}}</ref> Tuy nhiên, Bắc Bình không phải chịu cảnh giao chiến trong đô thị và không bị phá hủy nhiều như các thành phố khác tại Trung Quốc.
 
Người Nhật lập ra một chế độ bù nhìn khác là [[Chính phủ Lâm thời Trung Hoa Dân Quốc (1937-1940)|Chính phủ Lâm thời Trung Hoa Dân Quốc]], để quản lý vùng lãnh thổ chiếm được ở miền Bắc Trung Quốc, đổi tên Bắc Bình thành Bắc Kinh và lập làm thủ đô.<ref name="Li, Dray-Novey & Kong 166">[[#Li, Dray-Novey & Kong|Li, Dray-Novey & Kong 2007]]: 166</ref> Chính phủ này sau đó hợp nhất với [[Chính phủ Uông Tinh Vệ|chính phủ]] của [[Uông Tinh Vệ]] đặt tại Nam Kinh, mặc dù quyền kiểm soát thực tế nằm trong tay quân đội Nhật Bản.<ref name="Li, Dray-Novey & Kong 166"/> Trong chiến tranh, Đại học Bắc Kinh và Đại học Thanh Hoa được sơ tán đến các khu vực không bị chiếm đóng và thành lập nên [[Đại học Liên hiệp Quốc lập Tây Nam]]. Đại học Phục Nhân được [[Tòa thánh Vatican]] (trung lập) bảo hộ. Sau khi bùng nổ [[Chiến tranh Thái Bình Dương]] với việc Nhật Bản [[trận Trân Châu Cảng|tấn công Trân Châu Cảng]] vào tháng 12 năm 1941, quân Nhật đóng cửa Đại học Yên Kinh và giam cần các nhân viên người Mỹ của đại học này. Một số người được du kích cộng sản ở những vùng nông thôn xa xôi cứu giúp. Thôn Tiêu Trang Hộ ở Thuận Nghĩa vẫn còn giữ lại một mê cung gồm các đường hầm dưới lòng đất với các sở chỉ huy, phòng họp và lối đi ngụy trang từ thời chiến tranh.<ref>[http://www.oldbeijing.net/Article/Class1/Class22/9606.html "Memorial Museum of Tunnel Warfare Sites at Jiaozhuanghu Village" ''OldBeijing.net''] Truy cập 23 tháng 8 năm 2011</ref>