Khác biệt giữa các bản “Minh Tuyên Tông”

không có tóm lược sửa đổi
Ông kế vị và ở ngôi trong một thời kì thịnh trị của Đại Minh. Thời đại của ông và cha ông, [[Minh Nhân Tông]] Hồng Hi hoàng đế được sử gia đời sau xưng tụng là [[Nhân Tuyên chi trị]] (仁宣之治).
 
== TiểuThời sửtrẻ ==
Tuyên Đức hoàng đế có tên thật là '''Chu Chiêm Cơ''' (朱瞻基), sinh ngày [[25 tháng 2]] năm [[1398]] tại [[Tử Cấm Thành]]. Ông là con trai trưởng của [[Minh Nhân Tông]] Hồng Hi hoàng đế, mẹ là [[Thành Hiếu Chiêu hoàng hậu]] Trương thị, người [[Hà Nam]], con gái của đại thần [[Trương Kỳ]] (张麒). Ngay từ khi còn nhỏ, Tuyên Đức rất say mê [[thơ]] [[phú]] và [[văn học]].
 
Năm [[1425]], ngày [[29 tháng 5]], Nhân Tông Hồng Hi hoàng đế băng hà, Thái tử Chu Chiêm Cơ kế vị. Ông đã quyết định chọn [[Bắc Kinh]] là kinh đô cho đất nước [[Trung Hoa]].
 
== Mười năm trịTrị vì ==
Năm [[1426]], [[tháng 8]], chú ông là Hán Vương [[Chu Cao Hú]] (朱高煦) làm loạn. Hán vương vốn là người con trai được [[Minh Thành Tổ]] Vĩnh Lạc hoàng đế yêu quý do có công cứu giá; nhưng do bất chấp quân pháp nên năm [[1417]] đã bị đày tới một thái ấp nhỏ ở Lạc An (Quảng Nhiêu, [[Sơn Đông]]). Khi Chu Cao Hú làm loạn, Tuyên Tông hoàng đế đã đem 20.000 quân tấn công ông ta tại Lạc An. Chu Cao Hú bị phế làm thứ nhân và chết do bị tra tấn. Sáu trăm quan lại theo Hán Vương cũng bị tử hình và 2.200 người khác bị lưu đày.
 
Người dùng vô danh