Khác biệt giữa các bản “Tổng tuyển cử Myanmar, 1990”

n
93 chính đảng nộp danh sách tổng cộng 2.297 ứng cử viên tranh cử tại 492 khu vực bầu cử, mỗi khu vực có ít nhất 2 ứng cử viên.<ref name=eur>{{chú thích sách|last=Eur|title=Far East and Australasia 2003|publisher=Routledge|year=2002|pages=863|isbn=978-1-85743-133-9}}</ref> Trong số 93 chính đảng, có 19 đảng dân tộc tham gia bầu cử.<ref>{{chú thích sách|last=Steinberg|first=David I|title=Burma, the state of Myanmar|publisher=Georgetown University Press|year=2001|pages=46|isbn=978-0-87840-893-1}}</ref> Đảng Đoàn kết Dân tộc được thiên vị để thắng lợi.<ref name=eur/> Nhân vật đối lập Aung San Suu Kyi vận động chống đồng minh vốn phần lớn không được ưa chuộng của [[Ne Win]] là Sein Lein.<ref>{{chú thích sách|last=Ludwig|first=Arnold M|title=King of the Mountain: The Nature of Political Leadership|publisher=University Press of Kentucky|year=2004|pages=106|isbn=978-0-8131-9068-6}}</ref> Biểu tượng của Đảng Đoàn kết Dân tộc là một bó cây lúa, còn biểu tượng của Liên minh Quốc gia vì Dân chủ là một mũ rơm.<ref name=nyt1>{{chú thích báo|url=http://www.nytimes.com/1990/04/01/weekinreview/the-world-the-burmese-are-going-to-vote-the-army-tells-them-to.html|title=The Burmese Are Going to Vote; the Army Tells Them To|last=Erlanger|first=Steven|date=ngày 1 tháng 4 năm 1990|publisher=''[[The New York Times]]''}}</ref>
 
Mặc dù vận động tranh cử được tiến hành, song chính phủ áp đặt các hạn chế đối với các chính trị gia đối lập. Một cựu thành viên của chính phủ quân sự là [[Aung Gyi]] được mong đợi lãnh đạo một liên minh nhu nhược, điều này sẽ không thách thức các lợi ích của quân đội. Ông bị cầm tù vào năm 1988 do nói thẳng quan điểm chống chế độ, song chỉ trích Aung San Suu Kyi là "về căn bản bị cộng sản thao túng".<ref name=nyt1/> Cựu Thủ tướng [[U Nu]] vẫn bị quản thúc tại gia trong quá trình bầu cử,<ref>{{chú thích báo|url=http://www.nytimes.com/1990/05/27/world/burmese-vote-today-or-do-they.html|title=Burmese Vote Today, or Do They?|last=Erlanger|first=Steven|date=ngày 27 tháng 5 năm 1990|publisher=''[[The New York Times]]''}}</ref> giống như Aung San Suu Kyi kể từ ngày 20 tháng 7 năm 1989, mà không được xét xử.<ref>{{cite journal|last=Silverstein|first=Josef|year=1996|title=The Idea of Freedom in Burma and the Political Thought of Daw Aung San Suu Kyi|journal=Pacific Affairs|volume=69|issue=2|pages=211–228|url=http://charlesesalazar.pbworks.com/f/The+idea+of+freedom+in+burma+and+the+pol+thought+of+aung+sang+suu+kyi.pdf|doi=10.2307/2760725}}</ref> Trong suốt quá trình tranh cử, chính phủ duy trì hạn chế về tụ tập công cộng và hội nghị chính trị, và yêu cầu rằng toàn bộ tài liệu chính trị phải được Hội đồng Khôi phục PhátPháp luật và Trật tự phê chuẩn trước khi phát hành; tuy nhiên các chính đảng không tuân thủ quyết định này.<ref>Ling, 1999, p. 64.</ref> Hai ngày trước bầu cử, chính phủ bất ngờ cấp thithị thực cho 61 nhà báo nước ngoài để theo dõi bầu cử.<ref name=eur/>
 
==Kết quả==