Mở trình đơn chính

Các thay đổi

không có tóm lược sửa đổi
Là một thể thơ đặc biệt của người Việt, song thất lục bát cùng với [[lục bát]] rất được các tác giả ưa chuộng trong suốt thời kì văn học trung đại Việt Nam. Thể thơ này phát triển mạnh vào [[thế kỷ 18|thế kỉ 18]] cho đến tận đầu [[thế kỷ 20|thế kỉ 20]]. Nhiều tác phẩm tiêu biểu của văn học Việt Nam đã sử dụng thể thơ này như bản dịch [[Chinh phụ ngâm]] ([[Đoàn Thị Điểm]]), [[Ai tư vãn]] ([[Lê Ngọc Hân]]), [[Văn tế thập loại chúng sinh]] ([[Nguyễn Du]]), [[Cung oán ngâm khúc]] (Nguyễn Gia Thiều), Tự tình khúc ([[Cao Bá Nhạ]]), bản dịch [[Tỳ bà hành|Tì bà hành]] ([[Phan Huy Thực]]), [[Dương Khuê|Khóc Dương Khuê]] ([[Nguyễn Khuyến]]), Hải Ngoại huyết thư ([[Phan Bội Châu]])v.v...
 
Sau khi phong trào [[Thơ mới]] xuất hiện, song thất lục bát không còn được các nhà thơ ưa chuộng nữa. [[Lưu Trọng Lư]], [[Phạm Huy Thông]], [[Hàn Mặc Tử]] có số ít bài song thất lục bát. Các tác phẩm thuộc thể thơ này ngày càng hiếm gặp, có lẽ một phần do những quy định về vần luật phức tạp và khó khăn của nó. Một số tác phẩm song thất lục bát tiêu biểu của thời kì hiện đại có thể kể đến: Bà má Hậu Giang, Ba mươi năm đời ta có Đảng ([[Tố Hữu]])...
 
==Tham khảo==
Người dùng vô danh