Khác biệt giữa các bản “Viêng Chăn”

 
==Lịch sử==
ĐạiTheo sửtrường thi lịch sử của Lào, ''[[Phra Lak Phra Lam]]'', chothì rằngông Hoàng tửhoàng Thattaradtha đã lập ra thành phốsau khi ôngnhường rờingôi vương quốc huyền thoại của Lào làxứ Muong Inthapatha Maha Nakhone bởihuyền vì ông đã nhường ngôithoại cho người em. Thattaradthathì banra đầuđi lập ra một thànhthị phốtrấn mới mang tên Maha Thani Si Phan Phao ở bờ phía tây [[sông Cửu Long]]; thànhsử phốLào nàycho được chođó đã trở thành [[Udon Thani]] hiệnngày nay củathuộc [[Thái Lan]]. MộtNgày ngày,nọ một [[Naga]] bảy đầu đã nói vớikhuyên Thattaradtha lập raxây một thành phố mới ở bờ đối diện dòng sông Maha Thani Si Phan Phao. HoàngThattaradtha tửnghe đãtheo đặt tênxây cho thành phố của mình lànên Chanthabuly Si Sattanakhanahud; được chotứctổtiền tiênthân của thành phố Viêng Chăn hiện nay.
 
TráiKhác với truyện ''Phra Lak Phra Lam, đa'' số các nhàthì sử học tincho rằng Viêng Chăn bannguyên đầuthủynơimột địnhthị trấn của [[người Khmer]] tập trung quanh một ngôi đền [[Ấn Độ giáo|Hindu]],. sauNgôi nàyđền đó là [[Pha That Luang]] đãsau thay thế nónày.
 
Vào [[thế kỷ 11]] và [[thế kỷ 12|12]], [[người Lào]] và [[người Thái|Thái]] tràn xuống [[Đông Nam Á]] từ [[Hoa Nam]] đánh đuổi người Khmer và [[đồng hóa]] số còn lại, chiếm cứ khu vực trung châu nước Lào. Năm [[1354]], khi [[Phà Ngừm]] lập ra vương quốc [[Lan Xang]] và Viêng Chăn trở thành một trung tâm hành chính quan trọng cho dù đó không phải là kinh đô Lan Xang. Hơn hai trăm năm sau vua [[Xaysethathirath]] mới thiên đô về Viên Chăn năm [[1560]], xây dựng thêm thành quách. Khi [[Lan Xang]] tan rã năm [[1707]] thì Viêng Chăn trở thành một [[Vương quốc Viêng Chăn|vương quốc độc lập]] cai trị trung nguyên Lào và [[Isan|Đông Bắc Thái Lan]]. Không lâu sau đó năm [[1779]], Viên Chăn bị Xiêm La uy hiếp; tướng Xiêm là Phraya [[Rama I|Chakri]] chiếm được và bắt người Lào thần phục Xiêm triều.
Trong [[thế kỷ 11]] và [[thế kỷ 12]], thời gian khi [[dân tộc Lào]] và [[người Thái|dân tộc Thái]] được cho là đã thâm nhập vào vùng [[Đông Nam Á]] từ phía [[Hoa Nam|Nam Trung Quốc]], một số người Khmer ít ỏi còn lại trong vùng đã hoặc bị giết, hoặc bị xua đuổi khỏi đó, hay đồng hóa vào văn minh Lào, nền văn minh sau này sẽ phát triển khắp vùng đó.
 
Khi vua [[Anouvong]] ([[tiếng Việt]] phiên âm là A Nỗ, hay Chậu A Nụ) dấy binh đánh đuổi người Thái, lúc đầu lập được chiến công nhưng sau bị vua Xiêm phản công đánh đại bại. Năm 1827 quân Xiêm vây Viêng Chăn. Người Lào cố cầm cự nhưng kinh thành thất thủ; Viêng Chăn bị quân Xiêm tàn phá tiêu hủy gần như hoàn toàn. Cư dân trong thành phần bị người Xiêm bắt, phần thì xiêu tán cả, Viêng Chăn bị bỏ ngỏ hoang tàn. Mãi tới năm [[1893]] khi người Pháp xúc tiến đặt nền [[bảo hộ]] trên xứ Lào thì Viêng Chăn mới phục hồi, trở thành thủ phủ nước Lào năm [[1899]].
Năm [[1354]], khi [[Phà Ngừm|Fa Ngum]] lập ra vương quốc [[Lan Xang]], Viêng Chăn trở thành một thành phố hành chính quan trọng, dù nó không phải là thủ đô.
 
Vua [[Xaysethathirath]] chính thức lập nó làm thủ đô Lan Xang năm [[1560]]. Khi [[Lan Xang]] tan rã năm [[1707]], nó trở thành một [[Vương quốc Viêng Chăn|vương quốc độc lập]] với lãnh thổ gồm vùng [[Isan|Đông Bắc Thái Lan]] và vùng miền trung nước Lào ngày nay. Năm [[1779]], thành phố này bị viên tướng Xiêm là Phraya [[Rama I|Chakri]] chinh phục và biến thành một chư hầu của [[Xiêm]].
 
Khi vua [[Anouvong]] (thường được phiên âm thành A-nỗ, hay Chậu A nụ) khởi nghĩa để thoát khỏi ách cai trị của Thái, nhưng thất bại, thành phố bị quân Xiêm hủy diệt hoàn toàn năm [[1827]]. Dân cư bị người Xiêm bắt đi, hoặc chạy tứ tán đi khắp nơi, khiến thành phố bị bỏ hoang, tiêu điều. Tới năm [[1893]], thành phố chuyển vào tay người [[Pháp]], nó trở thành thủ đô của nước Lào thuộc quyền bảo hộ của Pháp năm [[1899]].
 
Trước năm 1989, thành phố Viêng Chăn và tỉnh Viêng Chăn là một đơn vị hành chính. Sau khi tách ra, Lào vừa có tỉnh Viêng Chăn vừa có thành phố trực thuộc trung ương Viêng Chăn.