Khác biệt giữa các bản “Mạc Thiên Tứ”

n (sửa chính tả 3, replaced: NXB → Nhà xuất bản, Nxb → Nhà xuất bản (4) using AWB)
 
==Tranh chấp với Xiêm La==
Năm [[1767]], quân [[Myanma|Miến Điện]] tiến chiếm [[Xiêm|Xiêm La]] bắt được vua Xiêm là Phong vương (Boromoraja VEkkathat) và con là Chiêu Đốc, thiêu hủy [[vương quốc Ayutthaya|thành Ayutthaya]], nhưng sau đó phải rút về vì [[Myanma|Miến Điện]] bị [[Trung Quốc]] tấn công. Hai người con của Phong vương là Chiêu Xỉ Khang chạy thoát sang [[Chân Lạp]] và Chiêu Thúy sang [[Hà Tiên]] lánh nạn. Sau đó, [[Taksin|Trình Quốc Anh]] (vốn là [[người Hoa]] gốc [[Triều Châu]]), là Phi Nhã (xã trưởng) đất Mang Tát thuộc [[Xiêm|Xiêm La]], khởi binh chống lại quân [[Myanma|Miến]] rồi tự xưng vương năm [[1768]]. Trình Quốc Anh ([[Taksin]]) tổ chức lại lực lượng, chiêu mộ rất nhiều hải tặc gốc [[người Hoa|Hoa]] đang hoạt động trong [[Vịnh Thái Lan]] để tăng cường lực lượng. Trình Quốc Anh muốn triệt hạ uy lực của gia đình Mạc Thiên Tứ tại [[Hà Tiên]] vì đó là một đe dọa và là địch thủ lợi hại cho uy quyền của ông.
 
Năm [[1768]], lấy cớ truy lùng một Hoàng tử [[Xiêm|Xiêm La]], Trình Quốc Anh mang quân tiến chiếm [[Hòn Đất]], bắt giam và tra tấn nhiều giáo sĩ [[Công giáo]] để tìm nơi trú ẩn của Chiêu Thúy, đồng thời sai tướng Chất Tri (sau này là vua Rama Chakri tức là [[Rama I]] của [[Thái Lan]]) mang quân bảo hộ [[Chân Lạp]] và đưa Nặc Ông Nộn ([[Ang Non II]]) lên làm vua. Nặc Tôn (''[[Outey II]]'') <ref>[http://www.worldstatesmen.org/Cambodia.html Cambodia]</ref> chạy về [[Gia Định]] lánh nạn. Quân của Trình Quốc Anh đã ở lại [[Hòn Đất]] ba tháng để truy lùng vị Hoàng tử [[Xiêm]] lưu vong nhưng không tìm ra. Trước khi rút về nước, Trình Quốc Anh cho thành lập trên đảo một căn cứ hải quân và để lại một toán cướp biển nghe ngóng tình hình, tìm cơ hội đánh chiếm [[Phú Quốc]] và [[Hà Tiên]].
Người dùng vô danh