Khác biệt giữa các bản “Nhà Minh”

không có tóm lược sửa đổi
 
Đời [[Minh Tuyên Tông]] mở một thư đường trong nội phủ để dạy học các hoạn quan, được kết giao với các đại thần ở triều nên hoạn quan càng có thế lực. Nhiều thanh niên tự hoạn, nhiều cha mẹ hoạn con từ khi chúng mới vài tuổi để gây dựng tương lai cho chúng, mong cả họ được nhờ, vì vậy họa hoạn quan đời Minh còn hơn cả các triều đại trước.
 
== Sụp đổ ==
 
{{chính|Sự sụp đổ của nhà Minh}}
Sự sụp đổ của nhà Minh xảy ra trong một thời gian dài và nó khởi nguồn ngay từ năm [[1600]] với sự xuất hiện của [[Mãn Châu]] dưới sự lãnh đạo của [[Nỗ Nhĩ Cáp Xích]] (Nurhaci). Với ưu thế [[pháo binh]] của mình, nhà Minh liên tục đẩy lùi người Mãn Châu, đặc biệt trong các năm 1623 và 1628. Tuy nhiên, họ không thể chiếm lại được quyền kiểm soát của mình đối với người Mãn Châu và cả vùng đất đó. Từ năm 1629 về sau này, nhà Minh kiệt sức với những vụ tranh giành quyền lực bên trong và những vụ tấn công ở miền bắc từ phía người Mãn Châu; họ đã chuyển sang chiến thuật đột kích nhằm tránh đối mặt với quân đội Minh trong những trận chiến lớn.
 
Không thể tấn công trực tiếp vào đầu não nhà Minh, người Mãn Châu chờ đợi cơ hội của mình, phát triển pháo binh của riêng họ và thành lập các liên minh. Họ có được các quan chức trong triều nhà Minh làm quân sư cho mình. Năm 1633 họ hoàn thành việc chinh phục Nội Mông, dẫn tới việc tuyển được một số lượng lớn lính Mông Cổ dưới cờ Mãn Châu và chiếm được một con đường nữa dẫn tới trung tâm đế quốc Minh.
 
Tới năm 1636 vua Mãn Châu là [[Hoàng Thái Cực]] đã đủ tự tin để tuyên bố thành lập đế quốc [[nhà Thanh]] tại Thẩm Dương, vùng đất đã bị người Mãn Châu chiếm từ năm 1621, và lấy [[niên hiệu]] là Sùng Đức. Cuối năm 1637 đồng minh truyền thống của nhà Minh là Triều Tiên bị đánh bại và chinh phục bởi đội quân mạnh mẽ với 10 vạn người của Mãn Châu, và Triều Tiên chấm dứt công nhận nhà Minh.
 
Ngày 26 tháng 5, 1644, [[Bắc Kinh]] rơi vào tay quân khởi nghĩa nông dân do [[Lý Tự Thành]] lãnh đạo. Nắm lấy cơ hội này, người Mãn Châu vượt qua [[Vạn Lý Trường Thành]] sau khi viên tướng giữ biên giới của nhà Minh là [[Ngô Tam Quế]] mở cổng thành tại [[Sơn Hải quan]], và nhanh chóng đánh bại, lật đổ triều đình [[Đại Thuận]] với thời gian tồn tại ngắn ngủi 40 ngày của Lý Tự Thành. Dù đã mất Bắc Kinh (nơi [[Minh Thái Tổ]] từng cho là không nên lựa chọn làm kinh đô {{fact|date = ngày 7 tháng 1 năm 2013}}) và nhà [[vua]] qua đời, quyền lực của nhà Minh vẫn chưa bị tiêu diệt hẳn. [[Nam Kinh]], [[Phúc Kiến]], [[Quảng Đông]], [[Sơn Tây]] và [[Vân Nam]] trên thực tế đều là những "pháo đài" mạnh cho sự chống cự của nhà Minh. Tuy nhiên, việc mất chính quyền Trung ương khiến nhiều thế lực ngấp nghé ngôi báu và vì vậy họ không thể liên kết với nhau. Tới năm 1662, từng "pháo đài" một bị người Mãn Thanh đánh bại, và những hy vọng cuối cùng cho sự hồi phục của nhà Minh mất đi cùng với vua Vĩnh Lịch [[Vĩnh Lịch Đế|Chu Do Lang]].
 
==Cương vực==