Khác biệt giữa các bản “Kỳ Trinh”

Đống đá này thờ ông ăn mày (hành khất), người dân địa phương gọi là mả Cố Cái quê ông ở Quảng Bình. Tương truyền rằng, ông đi qua đây do đói khát nên đã không qua khỏi, người dân địa phương an táng cụ phía sau cách nơi cụ mất 150m về phía Đông, còn nơi cụ mất người dân lập một án thờ bằng đá, hằng ngày người dân nơi đây đi xa, về gần, đi chợ, đi rừng, chăn trâu, cắt cỏ... đều ngang qua đây bỏ cho cụ một hòn và cầu nguyện cụ sẽ mang lại nhiều điều may mắn cho họ, dần dần án thờ đá chất thành đống to án ngự đường liên thôn bất tiện cho người dân và các phương tiện đi lại.
 
Năm 1991 được sự đồng ý của chính quyền địa phương Ông Nguyễn Văn Dinh đã làm lễ xin phép cụ Cố Cái cho san ủi lập miếu thờ cho cụ để tiện cho người dân hương khói. Đá một ít được lấy để xây miếu, số còn lại được ông Nguyễn Văn Dinh xin phép cụ san lấp mặt bằng và xây bờ rào cho người dân trong thôn dễ dàng đi lại.
 
Năm 1990 Ông Nguyễn Đình Tám trú tại xóm Quyền Hạ đi rừng thấy một cây đa mọc trên cành cây cổ thụ cạnh tổ chim, ông xin phép được mang về, ông gọi ông Nguyễn Văn Dinh, Nguyễn Văn Tương sống xung quanh vùng đó ra cùng trồng với ông bên cạnh đống đá của Cố Cái.
25

lần sửa đổi