Khác biệt giữa các bản “Tây Hạ Nhân Tông”

không có tóm lược sửa đổi
Tây Hạ Nhân Tông (1124 - 1193), trị vì từ năm 1139 - 1193, là vị Hoàng đế thứ 5 của nhà [[Tây Hạ]], tên là [[Lý Nhân Hiếu]]. Ông là con của [[Tây Hạ Sùng Tông]], lên ngôi vua vào năm 16 tuổi.
 
Năm 1170, Nhân Tông phát hiện mộtra âm mưu giết ôngmình. Ông đã thực hiệngiết các tướng, những người đã đứng sau âm mưu này. Kết quả, Nhân Tông nghi ngờ các tướng quân đội của ôngmình và quân đội bắt đầu rơi vào không đủlục sứcđục. Trong những năm sau này của ông, Tây Hạ đã bắt đầu cuộc chiến tranh đấu tranh chống lại kẻ thù khác nhau.
 
Sau khi tăngcủng dần vàocố ngai vàng, Nhân Tông đã những đàm phán thân thiện với nhà Kim. Trong chính trị trong nước, Nhân Tông tạomở ra nhiều trường học và các kỳ thi được sử dụng để lựa chọn củaquan lại cho mình. Ông tôn trọng Nho giáo, xây dựng nhiều ngôi đền thờ Khổng Tử. Trong suốt thời kỳ Tian Sheng, Nhân Tông đã thuê một lạt ma Tây Tạng như là một cố vấn tôn giáo và in nhiều bản invề lời dạy của Phật giáo.
 
NhânTriều Tôngđại củaTây triềuHạ đạidưới thời caocủa điểmNhân củaTông Tâycực Hạ triềuthịnh trị. Nhiều tiểu bang bộ lạc ở phía bắc và phía tâyTây đã trở thành chư hầu của Tây Hạ, Nhân Tông tập trung về chính trị nội bộ cho phép chính quyền trung ương để được hiệu quả hơn. Triều đại của ông trùng với đỉnh điểm của chiến tranh Nam Tống và các Đại- Kim, và tương đối ít có xung đột giữa ba nước.
 
Năm 1193, Nhân Tông băng hà, trị nước 54 năm, hưởng thọ 70 tuổi. Miếu hiệu Nhân Tông, thụy hiệu Shèngzhēn hoàng đế.
Người dùng vô danh