Khác biệt giữa các bản “Eric Clapton”

== Guitar ==
[[Tập tin:Eric Clapton 1978.jpg|150px|nhỏ|phải|Clapton cùng cây "Blackie" trong tour diễn tại Hà Lan năm 1978]]
Những chiếc guitar mà Clapton lựa chọn cũng đáng chú ý như chính con người ông vậy. Cùng với [[Hank Marvin]], [[The Beatles]] và [[Jimi Hendrix]], Clapton tạo nên những ảnh hưởng sâu đậm và rộng khắp trong việc phổ biến nhiều loại guitar điện khác nhau<ref>{{chú thích web|url=http://www.legendarytones.com/claptonearly1.html |title=Clapton – The early years |publisher=Legendarytones.com |date=ngày 31 tháng 7 năm 1966 |accessdate=ngày 22 tháng 8 năm 2010}}</ref>. Khi còn là thành viên của The Yardbirds, Clapton sử dụng chiếc [[Fender Telecaster]], rồi Fender Jazzmaster, chiếc guitar 2 rãnh Gretsch 6120 và chiếc 1964 Cherry-Red Gibson ES-335. Sau đó ông gần như chỉ sử dụng các loại guitar của Gibson kể từ năm 1965, đặc biệt kể từ khi ông mua chiếc [[Gibson Les Paul]] tại một cửa hàng ở London. Clapton cũng dành nhiều lời góp ý cho đặc điểm cần đàn mỏng, vốn là xu thế của thập niên 1960<ref>{{chú thích web|url=http://www.xs4allgibson.nlcom/~slowhandProducts/ecfaqElectric-Guitars/Le%20PaulLes-Paul/Gibson-Custom/Eric-Clapton-1960-Les-Paul.htmaspx |title=Eric Clapton's Bluesbreakers Guitar Was A 1960 Gibson Les Paul Standard |publisher=Xs4all.nl [[Gibson]]|accessdate=ngày 2218 tháng 86 năm 2010}}{{dead link|date=July 20112016}}</ref>.
 
Khi mới lập ra Cream, chiếc Les Paul Standard của Clapton bị ăn cắp. Ông tiếp tục sử dụng dòng Les Paul với Cream (trong đó có một chiếc mua lại từ [[Andy Summers]] cùng loại với chiếc bị đánh cắp<ref>{{chú thích web|url=http://www.guitarplayer.com/article/andy-summers/apr-07/27240 |title=Andy Summers |publisher=Guitarplayer.com |accessdate=ngày 23 tháng 10 năm 2011}}</ref>) tới tận năm 1967, cho tới khi ông có được chiếc guitar nổi tiếng nhất đương thời – chiếc 1964 [[Gibson SG]] – sau này được thiết kế lại thành chiếc "The Fool"<ref name=GIBS>Bob Gulla (2008) ''Guitar Gods: The 25 Players Who Made Rock History'' tr. 45. Truy cập ngày 30 tháng 12 năm 2010.</ref>. Clapton vẫn chơi đồng thời cả chiếc Les Paul lẫn chiếc SG để tạo nên thứ âm thanh mà chính ông miêu tả là "âm thanh phụ nữ"<ref name="Oxman">{{cite journal| last = Oxman| first = J. Craig| date = December 2011| title = Clapton’s Fool: History’s Greatest Guitar?| journal = [[Vintage Guitar]]| publisher = Alan Greenwood| accessdate = ngày 8 tháng 5 năm 2015| url = http://www.vintageguitar.com/12684/claptons-fool/| ref = harv}}</ref>. Trong một buổi phỏng vấn năm 1967, ông giải thích: ''"Tôi đang cố chơi mềm mại hơn. Tôi đã và đang phát triển thứ mà tôi gọi "âm thanh phụ nữ". Đó là thứ âm thanh dịu dàng, thứ gì đó như đoạn solo của "I Feel Free"."''<ref name="Oxman"/> Cây bút Michael Dregni miêu tả nó "dày dặn song vẫn có thể xuyên qua, chi tiết song vẫn mịn màng, hỗn loạn song vô cùng kết dính"<ref name="Dregni">{{chú thích báo|title=The Dallas Rangemaster|last=Dregni|first=Michael|date=September 2014|work=[[Vintage Guitar]]|pages=46–49|accessdate=ngày 19 tháng 7 năm 2014}}</ref>. Âm thanh này có được nhờ việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa cách chơi của Clapton với ampli Marshall JTM45<ref>{{chú thích web|title=How to Get Clapton's Classic 'Woman Tone'|author= Ted Drozdowski|date= ngày 9 tháng 1 năm 2009|work=Lifestyle|publisher=Gibson.com|accessdate=ngày 6 tháng 8 năm 2010|url=http://www.gibson.com/en-us/Lifestyle/ProductSpotlight/Tone-Tips/how-to-get-claptons-classic/}}</ref>. Tạp chí ''[[Vintage Guitar]]'' cho rằng "đoạn riff và solo mở đầu trong "Sunshine of Your Love" chính là minh họa rõ nét nhất cho thứ "âm thanh phụ nữ" hoàn thiện này."<ref name="Oxman"/> Họa tiết trên cây guitar "The Fool"{{#tag:ref|Tạm dịch "Gã điên".|group="gc"}} của Clapton được vẽ theo phong cách psychedelic bởi một nhóm nghệ sĩ cùng tên the Fool (ngay trước tour diễn vòng quanh nước Mỹ năm 1967 của Cream, chiếc SG của Clapton và chiếc Fender VI của Bruce được đồng loạt sơn lại theo cảm hứng psychedelic).