Khác biệt giữa các bản “Đế quốc Brasil”

không có tóm lược sửa đổi
 
"Luật Ra đời tự do" cùng sự ủng hộ của Pedro II dành cho nó khiến lòng trung thành vô điều kiện của những người bảo thủ cực đoan đối với chế độ quân chủ bị mất đi.{{sfn|Barman|1999|p=261}} Đảng Bảo thủ trải qua phân tranh nghiêm trọng từ trước đó, trong thập niên 1850, khi Hoàng đế hoàn toàn ủng hộ chính sách hòa giải và khiến Đảng Tiến bộ nổi lên. Các nhân vật bảo thủ cực đoan dưới sự lãnh đạo của Eusébio, Uruguai và Itaboraí, những người phản đối hòa giải trong thập niên 1850 tuy thế vẫn tin rằng Hoàng đế không thể thiếu chức năng trong hệ thống chính trị: Hoàng đế là người phân xử tối hậu và công bằng khi bế tắc chính trị uy hiếp.{{sfn|Barman|1999|pp=234, 317}} Ngược lại, thế hệ bảo thủ cực đoan mới này không trải qua thời kỳ nhiếp chính và những năm đầu Pedro II cai trị, khi các nguy cơ ngoại vụ và nội vụ uy hiếp ngay sự tồn tại của quốc gia; họ chỉ biết đến phồn vinh, hòa bình và một chính phủ ổn định.{{sfn|Barman|1999|p=317}} Đối với họ—và với tầng lớp cai trị nói chung—sự hiện diện của một quân chủ trung lập, người có thể giải quyết các tranh chấp chính trị là điều không còn quan trọng. Hơn thế, kể từ khi Pedro II tỏ rõ lập trường chính trị trong vấn đề nô lệ, ông đã làm tổn hại đến vị thế trọng tài trung lập của mình. Những chính trị gia bảo thủ cực đoan trẻ tuổi nhận thấy không có lý do để tán thành hay bảo vệ chức hoàng đế.{{sfn|Barman|1999|p=318}}
 
=== Suy tàn===
Các nhược điểm trong chế độ quân chủ mất nhiều năm để hiện rõ, Brasil tiếp tục phồn vinh trong thập niên 1880, với kinh tế và xã hội đều phát triển nhanh chóng, trong đó việc thúc đẩy một cách có tổ chức lần đầu tiên cho nữ quyền (điều tiến triển chậm trong các thập niên sau đó ).<ref>See:
* {{harvnb|Hahner|1978|pp=254–271}};
* {{harvnb||Barman|1999|p=319}};
* {{harvnb|Topik|2000|p=51}}.</ref> Ngược lại, các bức thư do Pedro&nbsp;II viết bộc lộ một nam giới trở nên chán đời cùng với độ tuổi, ngày càng xa lánh các sự kiện hiện thực và mang quan điểm bi quan.{{sfn|Barman|1999|p=298–299}} Ông duy trì tính tỉ mỉ trong thực hiện các nhiệm vụ chính thức của Hoàng đế dù thường không nhiệt tình, song ông không còn tích cực can thiệp nhằm duy trì ổn định trong nước.{{sfn|Barman|1999|p=299}} Ông ngày càng "lãnh đạm với vận mệnh của chế độ"{{sfn|Lira 1977, Vol 3|p=126}} và không hành động để bảo vệ hệ thống đế quốc khi mà nó chịu mối đe dọa, do đó các sử gia quy cho bản thân hoàng đế "chịu trách nhiệm chủ yếu, có thể là duy nhất" cho việc chế độ quân chủ tan vỡ.{{sfn|Barman|1999|p=399}}
 
Việc thiếu một người kế vị có thể đề xuất một phương hướng mới khả thi cho quốc gia cũng đe dọa đến triển vọng dài hạn của chế độ quân chủ Brasil. Người kế vị của Hoàng đế là con gái cả [[Isabel, Princess Imperial of Brazil|Isabel]], song bà không quan tâm đến, mà cũng không kỳ vọng trở thành quân chủ.{{sfn|Barman|1999|pp=262–263}} Thậm chí dù cho hiến pháp cho phép nữ giới kế vị vương vị, song Brasil vẫn là một xã hội rất truyền thống, do nam giới chi phối, và quan điểm đang phổ biến là chỉ nam giới mới có thể trở thành nguyên thủ quốc gia.{{sfn|Barman|1999|p=130}} Pedro&nbsp;II,{{sfn|Barman|1999|p=262}} giới lãnh đạo{{sfn|Barman|1999|p=268}} và tổ chức chính trị mở rộng đều nhận định một nữ giới kế vị là điều không thích hợp, và bản thân Pedro&nbsp;II cho rằng việc hai con trai của ông mất và thiếu nam giới kế vị là một tín hiệu rằng Đế quốc đã được định sẵn là bị thay thế.{{sfn|Barman|1999|p=262}}
 
Một hoàng đế chán nản không còn quan tâm đến vương vị, một người thừa kế không mong muốn nhậm chức, một tầng lớp cầm quyền ngày càng bất mãn, tất cả các nhân tố này báo trước sự diệt vong sắp tới của đế quốc. Các biện pháp để hoàn thành phế truất hệ thống đế quốc sẽ sớm xuất hiện trong hàng ngũ quân đội. Chủ nghĩa cộng hòa chưa bao giờ phát triển mạnh tại Brasil, ngoại trừ các giới tinh hoa nhất định,{{sfn|Barman|1999|p=349}}{{sfn|Lira 1977, Vol 3|p=121}} và có ít sự ủng hộ tại các tỉnh.<ref>See:
* {{harvnb|Ermakoff|2006|p=189}};
* {{harvnb|Carvalho|2007|p=206}};
* {{harvnb|Munro|1942|p=279}}.</ref> Tuy nhiên, gia tăng kết hợp các tư tưởng cộng hòa và [[Chủ nghĩa thực chứng|thực chứng]] trong hàng ngũ sĩ quan cao cấp và trung cấp trong quân đội, bắt đầu hình thành một mối đe dọa nghiêm trọng đối với chế độ quân chủ. Các quan chức này ủng hộ một chế độ độc tài cộng hòa, họ cho rằng nó ưu việt so với chế độ quân chủ dân chủ tự do.{{sfn|Carvalho|2007|p=195}}{{sfn|Barman|1999|p=353}} Bắt đầu bằng những hành động bất phục tùng nhỏ khởi đầu trong thập niên 1880, bất mãn trong quân đội phát triển về phạm vi và mức táo bạo trong thập niên, khi Hoàng đế không quan tâm và các chính trị gia tỏ ra bất lực trong việc tái lập quyền lực của chính phủ đối với quân đội.{{sfn|Barman|1999|pp=353–355}}
 
=== Sụp đổ===
[[File:Povo paço 1888.png|thumb|200px|Khoảnh khắc sau khi ký đạo luật bãi bỏ chế độ nô lệ, Công chúa Isabel được đám đông quần chúng dưới phố hoan hô]]
 
Brasil có được uy tín quốc tế đáng kể trong những năm cuối thời kỳ đế quốc{{sfn|Topik|2000|p=56}} và đã trở thành một cường quốc mới nổi trên trường quốc tế. Trong khi Pedro&nbsp;II được điều trị y tế tại châu Âu, Đạo luật Hoàng kim được nghị viện thông qua, và Công chúa Isabel ký vào ngày 13 tháng 5 năm 1888, theo đó hoàn toàn bãi bỏ chế độ nô lệ tại Brasil.{{sfn|Barman|1999|p=341}} Các dự đoán về đổ vỡ kinh tế và lao động bắt nguồn từ động thái bãi nô tỏ ra không có cơ sở.{{sfn|Barman|1999|p=346}} Tuy thế, việc kết thúc chế độ nô lệ là cú đánh cuối cùng vào bất kỳ niềm tin còn lại nào vào tính trung lập của quân chủ, và điều này dẫn đến việc những người bảo thủ cực đoan dứt khoát chuyển sang ủng hộ chủ nghĩa cộng hòa, {{sfn|Lira 1977, Vol 3|p=78}} bản thân họ nhận được ủng hộ từ các nông dân cà phê giàu có và quyền lực, một thế lực nắm giữ quyền lực lớn về chính trị, kinh tế và xã hội trong nước.<ref>See:
* {{harvnb|Barman|1999|pp=348–349}};
* {{harvnb|Carvalho|2007|p=190}};
* {{harvnb|Schwarcz|1998|p=438}}.</ref>
 
Nhằm ngăn chặn phản ứng dữ dội từ những người cộng hòa, chính phủ khai thác tín dụng sẵn có trong nước để thúc đẩy phát triển hơn nữa. Chính phủ mở rộng các khoản vay lớn với lãi suất ưu đãi cho các chủ sở hữu đồn điền và ban tặng hào phóng các tước hiệu cũng như các vinh dự nhỏ hơn để lấy lòng các nhân vật chính trị có ảnh hưởng vốn đã trở nên bất mãn.{{sfn|Barman|1999|p=351}} Chính phủ cũng gián tiếp bắt đầu giải quyết vấn đề quân đội ngoan cố bằng việc hồi sinh Vệ binh quốc gia đang hấp hối, khi đó là một thực thể hầu như chỉ tồn tại trong văn kiện.{{sfn|Barman|1999|p=355}}
 
Các biện pháp mà chính phủ thi hành báo động những người cộng hòa dân sự và phái thực chứng trong quân đội. Những người cộng hòa nhận thấy rằng động thái này sẽ làm hao mòn ủng hộ giành cho các mục tiêu của họ, và trở nên táo bạo hành động hơn nữa.{{sfn|Barman|1999|p=353}} Nội các bắt đầu tái tổ chức Vệ binh quốc gia vào tháng 8 năm 1889, và lập nên một lực lượng kình địch khiến những người bất mãn trong giới sĩ quan cân nhắc các biện pháp liều lĩnh.{{sfn|Barman|1999|p=356}} Đối với cả hai nhóm cộng hòa và quân đội, tình thế nay trở thành "bây giờ hoặc không bao giờ".{{sfn|Barman|1999|pp=353–356}} Mặc dù đa số người Brasil không mưu cầu thay đổi chính thể quốc gia,{{sfn|Ermakoff|2006|p=189}} song những người cộng hòa bắt đầu áp lực lên các sĩ quan quân đội nhằm phế truất chế độ quân chủ.{{sfn|Schwarcz|1998|p=450}}
 
Họ tiến hành mọt cuộc đảo chính và lập nên chế độ cộng hòa vào ngày 15 tháng 11 năm 1889.<ref>See:
* {{harvnb|Barman|1999|p=360}};
* {{harvnb|Calmon|1975|p=1611}};
* {{harvnb|Carvalho|2007|p=218}};
* {{harvnb|Lira 1977, Vol 3|p=104}}.</ref> Một vài người chứng kiến điều xảy ra song không nhận biết được đây là một hành động nổi loạn.{{sfn|Schwarcz|1998|p=459}}{{sfn|Lira 1977, Vol 3|p=96}} Sử gia Lídia Besouchet lưu ý rằng "hiếm có cuộc cách mạng nào nhỏ đến vậy."{{sfn|Besouchet|1993|p=538}} Trong suốt cuộc đảo chính, Pedro&nbsp;II không thể hiện xúc động, như thể không quan tâm về kết quả.{{sfn|Barman|1999|p=361}} Ông bác bỏ tất cả các đề nghị đàn áp nổi loạn đến từ các chính trị gia và thủ lĩnh quân đội.<ref>See:
* {{harvnb|Calmon|1975|pp=1603–1604}};
* {{harvnb|Carvalho|2007|p=217}};
* {{harvnb|Lira 1977, Vol 3|p=99}}.</ref> Hoàng đế và gia đình bị đưa đi lưu vong vào ngày 17 tháng 11.{{sfn|Carvalho|2007|p=220}} Mặc dù có phản công từ lực lượng bảo hoàng sau khi đế quốc sụp đổ, song bị đàn áp hoàn toàn,{{sfn|Salles|1996|p=194}} và Pedro&nbsp;II cùng con gái ông đều không ủng hộ phục vị.{{sfn|Barman|1999|p=394}} Mặc dù không biết về kế hoạch đảo chính, song khi nó xảy ra và căn cứ sự chấp thuận thụ động tình thế của Hoàng đế, giới chính trị ủng hộ kết thúc chế độ quân chủ để lập chế độ cộng hòa. Họ không biết rằng mục tiêu của những thủ lĩnh đảo chính là lập ra một chế độ cộng hòa độc tài thay vì một chế độ cộng hòa tổng thống hay nghị viện.{{sfn|Lira 1977, Vol 3|pp=119–120}}
 
==Tham khảo==