Khác biệt giữa các bản “Đế quốc Brasil”

n
sửa chính tả 3, replaced: ) → ) using AWB
n
n (sửa chính tả 3, replaced: ) → ) using AWB)
 
=== Suy tàn===
Các nhược điểm trong chế độ quân chủ mất nhiều năm để hiện rõ, Brasil tiếp tục phồn vinh trong thập niên 1880, với kinh tế và xã hội đều phát triển nhanh chóng, trong đó việc thúc đẩy một cách có tổ chức lần đầu tiên cho nữ quyền (điều tiến triển chậm trong các thập niên sau đó ).<ref>Xem:
* {{harvnb|Hahner|1978|pp=254–271}};
* {{harvnb||Barman|1999|p=319}};
Quân nhân được phép tranh cử và phục vụ các chức vụ chính trị trong khi tại ngũ. Tu nhiên, họ không đại diện cho lục quân hay hải quân, mà được dự kiến phục vụ cho lợi ích của thành phố hoặc tỉnh mà họ được bầu.{{sfn|Carvalho|2007|p=193}} Pedro&nbsp;I lựa chọn chín sĩ quan quân đội làm tham nghị viên và bổ nhiệm năm (trong số 14) người vào Hội đồng Quốc gia. Trong thời kỳ Nhiếp chính, hai người được bổ nhiệm vào Tham nghị viện và không có ai được vào Hội đồng Quốc gia (cơ cấu này không hoạt động trong thời kỳ Nhiếp chính). Pedro&nbsp;II lựa chọn bốn sĩ quan làm tham nghị viên trong thập niên 1840, hai người trong thập niên 1850 và ba người khác trong thời gian cầm quyền còn lại. Ông cũng bổ nhiệm bảy sĩ quan làm ủy viên Hội đồng Quốc gia trong thập niên 1840 và 1850, và ba người khác trong thời gian sau đó.{{sfn|Holanda|1974|pp=241–242}}
 
Lực lượng vũ trang Brasil được thành lập sau khi quốc gia độc lập, ban đầu gồm các binh sĩ sinh tại Brasil và Bồ Đào Nha duy trì lòng trung thành với chính phủ tại Rio de Janeiro trong chiến tranh ly khai Bồ Đào Nha. Lực lượng vũ trang mang tính cốt yếu đối với kết quả thắng lợi trong các xung đột quốc tế mà Đế quốc đối diện, bắt đầu bằng Chiến tranh Độc lập (1822–1824), sau đó là [[Chiến tranh Cisplatina ]] (1825–1828), rồi Chiến tranh [[Chiến tranh Pltata]] (1851–1852), [[Chiến tranh Uruguay]] (1864–1865) và cuối cùng là [[Chiến tranh Paraguay]] (1864–1870). Họ cũng đóng góp công sức giúp đàn áp các cuộc nổi loạn, mà khởi đầu là Liên bang Xích đạo (1824) thời Pedro&nbsp;I, tiếp đến là các cuộc nổi dậy thời kỳ đầu Pedro&nbsp;II, như Chiến tranh Ragamuffin (1835–1845), Cabanagem (1835–1840), Balaiada (1838–1841).{{sfn|Vainfas|2002|p=548}}
 
Hải quân liên tục được hiện đại hóa bằng các phát kiến tối tân trong hải chiến. Lực lượng này tiếp nhận tàu hơi nước trong thập niên 1830, tàu chiến bọc thép trong thập niên 1860, và ngư lôi trong thập niên 1880. Đến năm 1889, Brasil có lực lượng hải quân hùng mạnh thứ năm hoặc thứ sáu trên thế giới{{sfn|Calmon|2002|p=265}} và các thiết giáp hạm mạnh nhất tại Tây bán cầu.{{sfn|Parkinson|2008|p=128}} Lục quân dù có các quân đoàn giàu kinh nghiệm và thiện chiến, song thời bình tệ hại do được trả lương thấp, trang bị không đầy đủ, đào tạo kém và phải trải rộng khắp một lãnh thổ rộng lớn.{{sfn|Lira 1977, Vol 3|p=70}}
}}
{{refend}}
 
 
{{chủ nghĩa đế quốc}}