Khác biệt giữa các bản “Tiêu Hồng”

không có tóm lược sửa đổi
Tiêu Hồng còn có hai bút hiệu khác là '''Thiểu Ngâm''' (悄吟), '''Điền Đệ''' (田娣) và '''Linh Linh''' (玲玲), tác giả của nhiều tiểu thuyết, tản văn và thơ, là một người bất hạnh từ lúc ra chào đời cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Bị hầu hết mọi người trong gia đình ngược đãi, suốt đời sống lang thang, nghèo khổ bên lề xã hội, nạn nhân của một xã hội bất ổn định và nhất là của những người đàn ông trong đời, ba lần bị đàn ông bỏ rơi trong lúc hoạn nạn, và cuối cùng cũng chết bởi tay một người đàn ông khác. Bà có [[bản danh]] Trương Nãi Oánh và [[nhũ danh]] '''Vinh Hoa''' (榮華), [[tăng dụng danh]] '''Tú Hoàn''' (秀環), sinh ngày 1.6.1911 (có tài liệu chép là ngày 2.6.1911), bốn tháng trước Cách mệnh Tân-hợi (10.10.1911) lật đổ [[nhà Thanh]] (1644-1911) và chấm dứt chế độ quân chủ.
 
Nữ văn sĩ là con đầu lòng của một gia đình địa chủ giàu có ở ngoại ô huyện [[-lan Lan]], cách thành phố [[Cáp Nhĩ Tân]] khoảng 30 cây số về phía đông-bắc, thuộc Tế-tế-ha-nhĩ[[Tề Tề Cáp Nhĩ]], tức tỉnh [[Hắc-long-giang ngàyLong Giang]] hiện nay.
 
Điểm đáng nói là các tài liệu chỉ viết về cuộc đời của Tiêu-Hồng từ lúc ra chào đời đến năm 10 tuổi và từ năm 18 tuổi đến khi chết năm 31 tuổi thôi; còn cuộc sống của Tiêu-Hồng trong những năm 11-18 tuổi ngay chính nữ văn sĩ cũng không bao giờ viết hay kể cho ai hay, vì vậy chúng ta không biết được những gì đã xảy ra cho nữ văn sĩ trong thời gian 7 năm đó.
 
Tiêu-Hồng đã bị bất hạnh ngay từ thời thơ ấu, vì thế những gì đã xảy cho nữ văn sĩ trong thời gian này, nhất là tình cha con, tình gia đình, đã để lại một dấu ấn sâu sắc khó quên trong lòngTiêulòng Tiêu-Hồng mà nữ văn sĩ sau này đã trải trên hàng trăm trang giấy trong nhiều táctrứ phẩmtác của mình.
 
Cha của Tiêu- Hồng được đặc tả là người hết sức độc đoán, cay nghiệt, bủn xỉn, keo kiệt, hách dịch và ương ngạnh. Sau này trong quyển tiểu thuyết tự truyện Hô-lan Hà Truyện nữ văn sĩ đã kể rằng ông "bị lòng tham che mất tình người. Trong cách đối xử với kẻ ăn người ở, với chúng tôi con cái và ngay cả với ông nội chúng tôi, ông vừa độc ác vừa xa cách.".
 
Mẹ của Tiêu-Hồng cũng không khác gì. Trong truyện Gia Tộc Dĩ Ngoại Đích Nhân, nữ văn sĩ kể rằng bà rất sợ mẹ. Bà thường bị mẹ đánh chửi và có khi còn bị ném đá nữa. Theo lời Tiêu-Hồng, mẹ bà là người "mặt mày dữ tợn, nói năng thô tục."
Đệ Nhất Nữ Trung có tiếng là một trường trung học bảo thủ dành cho con gái những danh gia, thế gia, đúng là một trường lý tưởng cho phụ thân Tiêu-Hồng gửi con học. Tuy nhiên, vì lúc đó Trung-quốc đang ở trong thời kỳ sôi động về tình hình chính trị và những cải cách văn hóa phát xuất từ cuộc Ngũ Tứ vận động (bắt đầu từ ngày 4.5.1919) có ảnh hưởng càng ngày càng lớn và sâu rộng tới mọi người trong nước,
 
Vì thế mới nhâp học ít lâu, Tiêu-Hồng, cũng như nhiều bạn học khác, đã bị những cuộc biểu tình của sinh viên học sinh hấp dẫn, lôi cuốn, mặc dù có sự ngăn chặn của bà hiệu trưởng. Nguyên nhân của các cuộc biểu tình này là việc quân độilực Nhật-bản đánh chiếm Mãn-châu, khi đó còn gọi là Đông Tam Tỉnh (ba tỉnh ở đông-bắc Trung-quốc: Hắc-long-giang, Cát-lâm và Liêu-ninh).
Ở Đệ Nhất Nữ Trung các môn học Tiêu-Hồng thích nhất là hội họa (do một thanh niên người tỉnh Cát-lâm từ Thượng-hải đến dạy) và lịch sử (do một sinh viên đại học từ Bắc-kinh đến dạy).
 
Ở Đệ Nhất Nữ Trung các môn học Tiêu-Hồng thích nhất là hội họa (do một thanh niên người tỉnh Cát-lâm từ Thượng-hải đến dạy) và lịch sử (do một sinh viên đại học từ Bắc-kinh đến dạy). Trong năm đầu Tiêu-Hồng dồn hết cả thời giờ và tâm trí vào hội họa. Đáng tiếc là hiện nay không còn một bức họa nào của Tiêu-Hồng lưu lại, tuy Tiêu-Hồng đã có hai tác phẩm góp phần vào một cuộc triển lãm tại địa phương.
 
Bước sang năm thứ hai, Tiêu-Hồng mới chuyên tâm vào văn học. Được như vậy là vì ông giáo sư dạy lịch sử (đã nói ở một đoạn trên) đã giới thiệu các học sinh một số tác phẩm thành công của dòng văn học mới. Tiêu-Hồng bắt đầu đọc phụ trương văn học của Quốc Tế Hiệp Báo, một tờ báo lớn của Ha-nhĩ-tân, và bắt đầu thấy thích "tân văn học".
 
Giống các học sinh, sinh viên và thanh thiếu niên nam nữ đương thời, Tiêu-Hồng rất thích đọc các tác phẩm của dòng văn học lãng mạn và say mê đọc các tác phẩm của các nhà văn hiênhiện đại Trung-quốc như Lỗ-Tấn (1881-1936), Từ Chí-ma (1895-1931), Mao-Thuẫn (1896-1981), Băng-Tâm (nữ, 1900-1999), v.v,.. cũng như bản Hoa dịch các tác phẩm của nhà văn Mỹ Upton [[Sinclair]] (1878-1968) và của các nhà văn Nga cũng như Liên-sô lúc đó rất phổ biến. Chính nhờ đọc những tác phẩm của các nhà văn này, Tiêu-Hồng thích thú loại văn chương hướng về xã hội.
 
Do đó Tiêu-Hồng thoát xác, từ một cô gái ít nói, cô đơn, lúc nào cũng trầm tư mặc tưởng, biến thành một thiếu nữ hăng hái hoạt động cho tự do, dân chủ, và sau này là một trong những nhà văn yêu nước chống Nhật-bản xâm lăng.
* ''Mã Bá Lạc'' (馬伯樂), 1940.
* ''Hô Lan hà truyện'' (呼蘭河傳), 1942.
==Bản dịch Anh ngữ===
* ''The Field of Life and Death & Tales of Hulan River'', Indiana University Press, 1979. ISBN 0-253-15821-4.
* ''Anthology of Modern Chinese Stories and Novels'', with Xiao Hong's short stories "Hands" and "Family Outsider", 1980.
* {{Cite book| title=The Field of Life and Death & Tales of Hulan River | others=Translator [[Howard Goldblatt]]| publisher=Cheng & Tsui Company| location=Boston| year=2002| isbn=978-0-88727-392-6}}
* {{Cite book| title=The Dyer's Daughter: Selected Stories of Xiao Hong| publisher= Chinese University Press| location=Hong Kong| date=June 2005| others=Translator Howard Goldblatt| isbn=978-962-996-014-8}}
==Xem thêm==
{|
Người dùng vô danh