Khác biệt giữa các bản “Tứ nhân bang”

n (→‎Tham khảo: AlphamaEditor, thêm thể loại, Executed time: 00:00:16.0490000)
[[Tập tin:Gang of four poster.jpg|nhỏ|phải|150px|Bích chương kêu gọi đánh đổ tứ nhân bang]]
 
'''Tứ nhân bang''' (Tiếng Hoa giản thể: 四人帮, Tiếng Hoa phồn thể; 四人幫) hay còn được gọi là '''"bè lũ bốn tên"''' theo các phương tiện truyền thông của Việt Nam, là cụm từ để chỉ một nhóm [[lãnh đạo]] [[Đảng Cộng sản Trung Quốc]] bị nhà cầm quyền [[Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]] cho là [[cấu kết]] với nhau [[lộng quyền]] và để sát hại những [[Đảng phái chính trị#Đảng viên|Đảng viên]] không theo phe cánh từ [[Đại hội X của Đảng Cộng sản Trung Quốc]], nhưng sau đó bị bắt và xét xử năm 1976, sau khi [[Mao Trạch Đông]] mất. "Bè lũ bốn tên" là những thành viên hoạt động tích cực nhất [[Cách mạng văn hóa|Cách mạng Văn hóa]] ở [[Trung Quốc]]. Nhóm Tứ Nhân Bang gồm: [[Giang Thanh]] (vợ thứ tư của Mao Trạch Đông), [[Trương Xuân Kiều]], [[Diêu Văn Nguyên]] và [[Vương Hồng Văn]] (Tiếng Hoa: 江青、张春桥、姚文元 và 王洪文).<ref Việcname="Yao bắtWenyuan">{{Cite giữ và xét xử Tứ nhân bang được xem như đánh dấu sự kết thúc của Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốcnews|url=http://www. Trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, Mao Trạch Đông đã thông qua cuộc cách mạng này để loại dần [[Lưu Thiếu Kỳ]], [[Đặng Tiểu Bình]] và [[Bành Chân]]economist.com/node/5381892|title=Yao MaoWenyuan|newspaper=The đã đưa Giang Thanh (thành viên đoàn văn nghệ) lên làm người giương cao ngọn cờ văn hóa. Trương Xuân Kiều và Diêu Văn Nguyên và Vương Hồng Văn là các lãnh đạo ở [[Thượng Hải]]. Lãnh đạo quân đội [[Lâm Bưu]] cũng tham gia nhóm này nhưng bị tai nạn máy bay rơi năm [[1971]].Economist|issn=0013-0613|access-date=2016-05-22}}</ref>
 
Việc bắt giữ và xét xử Tứ nhân bang được xem như đánh dấu sự kết thúc của Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc. Trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, Mao Trạch Đông đã thông qua cuộc cách mạng này để loại dần [[Lưu Thiếu Kỳ]], [[Đặng Tiểu Bình]] và [[Bành Chân]]. Mao đã đưa Giang Thanh (thành viên đoàn văn nghệ) lên làm người giương cao ngọn cờ văn hóa. Trương Xuân Kiều và Diêu Văn Nguyên và Vương Hồng Văn là các lãnh đạo ở [[Thượng Hải]]. Lãnh đạo quân đội [[Lâm Bưu]] cũng tham gia nhóm này nhưng bị tai nạn máy bay rơi năm [[1971]].
 
Sau cái chết của Lâm Bưu, Cách mạng văn hóa mất một ngọn cờ đầu. Lãnh đạo quân đội mới ra lệnh thiết lập lại trật tự do mối nguy hiểm đang đe dọa dọc biên giới Trung-Xô (thời kỳ Trung Quốc và [[Liên Xô]] mâu thuẫn sâu sắc). Thủ tướng [[Chu Ân Lai]] chấp nhận Cách mạng Văn hóa nhưng không ủng hộ đã giành lại quyền hành và đưa Đặng Tiểu Bình (bị tống giam) trở lại lãnh đạo [[Đảng Cộng sản Trung Quốc|Đảng cộng sản Trung Quốc]] năm 1973. [[Lưu Thiếu Kỳ]] (Chủ tịch nước) qua đời trong tù năm [[1969]].
 
{{Cách mạng văn hoá}}
 
==Tham khảo==
{{tham khảo}}