Khác biệt giữa các bản “Đỗ Anh Vũ”

Do vua Anh Tông còn nhỏ, Đỗ Anh Vũ được ủy thác quyết đoán mọi việc trong triều. Năm 1140, ông được thăng chức Cung điện lệnh chi nội ngoại sư<ref name="DV4"/>. Ông cầm quyền lớn và tỏ ý kiêu ngạo trước triều đình, nhiều người bị chèn ép không dám nói. Ông lại vào cung tư thông với Linh Chiếu thái hậu<ref name="VSL3"/>.
 
Trong triều nhiều người bất bình. Trí Minh vương cùng Phò mã [[Dương Tự Minh]], Điện tiền chỉ huy sứ [[Vũ Đái]] đốc xuất quân sĩ kéo đến ngoài cửa Việt Thành kể tội ông chuyên quyền và tư thông với thái hậu rồi xông vào bắt Anh Vũ giam lại ở hiên Cụ Thánh. Lê Thái hậu sai người đưa cơm [[rượu]] vào cho Đỗ Anh Vũ và ngầm để [[vàng]] trong cơm để ông hối lộ [[Vũ Đái]].
 
Viên Hỏa đầu ở đô Cụ Thánh là Nguyễn Dương khuyên phe Vũ Đái không nên nhận vàng mà nên giết luôn Đỗ Anh Vũ trừ hậu họa nhưng Vũ Đái không nghe. Dương bèn đi tự vẫn. Vua Anh Tông không giết Đỗ Anh Vũ nhưng xử tội đồ làm ''điền hoành'', tức là tá điền phải đi cày ruộng công của triều đình<ref>Theo giải thích của Trương Hữu Quýnh, Đinh Xuân Lâm, Lê Mậu Hãn, sách đã dẫn, tr 134</ref>.
Người dùng vô danh