Khác biệt giữa các bản “Hoàng Thế Thiện”

n
không có tóm lược sửa đổi
n
Tháng 8 năm 1945, ông tham gia cướp chính quyền tại [[thái Nguyên (thành phố)|thị xã Thái Nguyên]]. Trên cương vị là Đội trưởng Đội Vũ trang tuyên truyền Cứu quốc quân Vũ Nhai, ông đã lãnh đạo cuộc biểu tình trên 5.000 người tuần hành vũ trang thị uy tiến vào nội ô thị xã Thái Nguyên vào chiều ngày 19-08-1945, uy hiếp quân phát xít Nhật đóng ở đây, uy hiếp và làm tan rã chính quyền tay sai của Nhật, kêu gọi sự đầu hàng của lính bảo an. Lực lượng do ông dẫn đầu đã tiến vào thị xã Thái Nguyên trước ngày 20-08-1945 một ngày và tổ chức đón Giải quân phóng từ Tân Trào tiến vào bao vây đồn binh Nhật, đưa tối hậu thư và tước vũ khí của lính bảo an, tấn công quân Nhật… Trong tập hồi ức “Những chặng đường lịch sử” (Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, 1994), Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã viết: “''Chúng tôi tới Thịnh Đán thì được tin có một đội tuyên truyền xung phong từ Võ Nhai tiến xuống hôm trước, đã đột nhập thị xã, tổ chức quần chúng tuần hành thị uy. Một đội dân quân của Phú Bình, Phổ Yên cũng đã vào thị xã lùng bắt một số tay chân của địch. Tình hình bảo an binh đang hết sức hoang mang''”. Trong khởi nghĩa Thái Nguyên, cuộc biểu tình tuần hành thị uy của quần chúng trong ngày 19-08-1945 do ông lãnh đạo là bước thắng lợi có ý nghĩa quyết định đầu tiên. Việc Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ lâm thời từ Tuyên Quang qua Thái Nguyên để về Hà Nội rất sớm và Giải phóng quân sớm về được Thủ đô cũng nói lên ý nghĩa quan trọng của khởi nghĩa thành công rất sớm ở Thái Nguyên <ref>{{chú thích web | tiêu đề = Giành chính quyền ở Thái Nguyên trong Tổng khởi nghĩa tháng Tám 1945 | author = Lê Hồng Lĩnh | ngày = | nơi xuất bản = Tạp chí Xưa & Nay số 241 - tháng 8 năm 2005, trang 7, 8, 33 | ngôn ngữ = }}</ref>.
 
Tháng 109 năm [[1945]], ông làm Thường vụ Tỉnh ủy - Chủ nhiệm Việt Minh tỉnh Thái Nguyên. Từ tháng 9 năm 1945 đến tháng 10 năm 1946, ông là người phụ trách công tác tuyên truyền và công tác vận động thanh niên (công tác thanh vận) của tỉnh Thái Nguyên. Ông được xác định là người lãnh đạo chủ chốt đầu tiên của tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tỉnh Thái Nguyên <ref>{{chú thích web | tiêu đề = Lịch sử Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh và phong trào Thanh niên tỉnh Thái Nguyên (1938-2012) | author = Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tỉnh Thái Nguyên | ngày = 2012 | nơi xuất bản = Tỉnh Thái Nguyên | ngôn ngữ = }}</ref>.
 
Tháng 10 năm 1946, ông làm Thường vụ Tỉnh ủy - Chủ nhiệm Việt Minh tỉnh Vĩnh Yên.
Tháng 12 năm [[1976]], ông được bầu làm Ủy viên dự khuyết [[Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam]] khóa IV.
 
Tháng 4 năm [[1977]], ông được cử làm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng kiêm Chủ nhiệm [[Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng (Việt Nam)|Tổng cục Xây dựng Kinh tế]] - Bí thư Đảng ủy Tổng cục.
 
Từ tháng 10 năm [[1978]] đến tháng 6 năm [[1982]], ông làm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Trưởng ban [[Ban B.68 Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam]], Bí thư Đảng ủy Đoàn Chuyên gia Việt Nam toàn [[Campuchia]], Cố vấn cho Tổng Bí thư Đảng Nhân dân cách mạng Campuchia, Phó Tổng đoàn chuyên gia Việt Nam tại Campuchia, Phó Tư lệnh Chính trị [[Quân tình nguyện Việt Nam tại Campuchia]] kiêm Trưởng đoàn chuyên gia quân sự Việt Nam tại Campuchia ([[đoàn 478]]).
Tháng 7 năm [[1982]], ông được điều về nước làm Thứ trưởng thứ nhất Bộ Thương binh và Xã hội.
 
Tháng 5 năm [[1983]], ông được cửbầu làm Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương [[Mặt trận Tổ quốc Việt Nam]] khóa II.
 
Tháng 2 năm [[1987]], ông làm Thứ trưởng thứ nhất [[Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội (Việt Nam)|Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội]].
 
Tháng 7 năm [[1989]], ông được nghỉ hưu.
 
Sau khi nghỉ hưu, ông tham gia công tác Cựu chiến binh Thành phố Hồ Chí Minh thời kỳ đầu mới thành lập trên cương vị là Chủ tịch đầu tiên của Hội Cựu chiến binh Quận 1 (1990-1993).
 
Ông mất hồi 14 giờ 40 phút ngày [[5 tháng 9]] năm [[1995]] tại [[Viện Quân y 175]], [[Thành phố Hồ Chí Minh]] sau một cơn bạo bệnh, thọ 73 tuổi.