Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Theodore M. Davis”

Năm 1905, Arthur Weigall, một thanh tra mới thuyết phục Davis ký nhượng quyền mới cho công việc trong thung lũng<ref>Reeves, C.N., <cite>''Valley of the Kings''</cite> (Kegan Paul, 1990) pp. 292-293, pp. 331-333</ref> và để sử dụng danh dự là một nhà khảo cổ của mình. Dưới những điều kiện đó, các cuộc khai quật mới được thực hiện bởi Edward R. West (1905-1908), E. Harold Jones (1908-1911) và Harry Burton (1912-1914).<ref>Reeves, C.N., <cite>''Valley of the Kings''</cite> (Kegan Paul, 1990) pp. 292-293</ref> Nhưng bởi năm 1913, Davis đã trở thành tội đồ vì những nỗ lực khi khai quât đã không mang lại một ngôi mộ hoàng gia còn nguyên vẹn, và ông bắt đầu chia sẻ niềm tin rằng việc khai quật thung lũng đã bị kiệt sức và đến điểm dừng. Trong mùa 1913-14 ông cuối cùng đã nhượng quyền lại để ngừng việc khai quật ở Thung lũng của các vị Vua, giao quyền cho [[Lord Carnarvon]].<ref>Winstone, H.V.F, <cite>''Howard Carter, and the discovery of the tomb of Tutankhamun''</cite> (Barzan, 2006) p. 108</ref>
 
Các cuộc khai quật thực hiện dưới sự tài trợ của Davis là những cuộc khai quật quan trọng nhất từng được thực hiện trong thung lũng: trong suốt 12 năm khoảng 30 ngôi mộ đã được phát hiện và khai quật.<ref>Reeves, C.N., <cite>''Valley of the Kings''</cite> (Kegan Paul, 1990) p. 293</ref> Các ngôi mộ nổi tiếng nhất trong số chúng là [[KV46]] (ngôi mộ của [[Yuya]] và [[Tjuyu]]), [[KV55]] (kho chứa), KV57 (ngôi mộ của [[Horemheb]]) và [[KV54]] (kho chứa đồ của[[Tutankhamun]]). [[Howard Carter]] thì đã phát hiện mộ nổi tiếng [[KV62]], ngôi mộ của [[Tutankhamun]] vào năm 1922. Burton sau này nhớ lại rằng khi Davis chấm dứt đơtđợt khai quật cuối cùng của mình ở thung lũng, ông đã phải thoát ra khỏi nỗi sợ hãi khi cắt gần ngôi mộ và các con đường, ông chỉ có cách hai mét từ lối vào [[KV62]] nhưng ông đã không phát hiện ra nó.<ref>Reeves, C.N., <cite>''The complete Tutankhamun''</cite> (Thames and Hudson, 1990) p. 36</ref>
 
=== Danh sách của những khám phá và khai quật ===