Mở trình đơn chính

Các thay đổi

Sửa lỗi chính tả
'''RGD-33''' là một loại lựu đạn cầm tay chống bộ binh dạng chày do [[Liên Xô]] sản xuất từ năm 1933. Nó được thiết kế để thay thế loại lựu đạn [[Lựu đạn Model 1914|Model 1914]] và được sử dụng suốt [[Chiến tranh thế giới thứ hai]].
 
RGD-33 có đặc điểm gồm 2 phần: phần tay cầm của nó và phần đầu nhồi [[thuốc nổ]].Bên ngoài phần đặt thuốc nổ là lớp bọc phân mảnh làm bằng kim loại có nhiều mảnh [[hình thoi]] dính liền nhau. Trước khi sử dụng phải khóa chốt cắm của ngòi nổ ở đầu quả lựu đạn khoảng 4 giây sau đó mới ném được. Khoảng cách thích hợp để ném lựu đạn là từ 30-40 mét.Khi phát nổ, các mảnh hình thoi ở đầu của quả lựu đạn sẽ bắn ra, đạt tốc độ cao trong không khí nhằm gây sát thương biến RGD-33 trở thành một loại lựu đạn "công kích". Nó có bán kính sát thương nhỏ,từ 10–15 m nhưng đây là khoảng cảnhcách sát thương vừa đủ để tiêu diệt đối phương và vừa an toàn cho xạ thủ. Với hầu hết các lựu đạn thời này thì RGD-33 có khả năng và lợi thế lớn.
 
Lựu đạn RGD-33 có hình dạng không bình thương,rất độc đáo.Điểm độc đáo nhất của nó chính là lớp vỏ bọc phân mảnh được lắp bên trên của lựu đạn,đây chính là đặc điểm gây sát thương hiệu quả đối với bộ binh vì khi phát nổ sẽ có 1 rất nhiều các mảnh vỡ hình thoi nhọn bắn ra xung quanh vị trí phát nổ.Tổng khối lượng của RGD-33 là 750 g trong đó có 250 g là khối lượng của lớp vỏ bọc phân mảnh,85 g là khối lượng thuốc nổ [[TNT]] ở bên trong.
Người dùng vô danh