Khác biệt giữa các bản “Khăn vấn”

Không thay đổi kích thước ,  4 năm trước
không có tóm lược sửa đổi
[[Hình:Female Guards - Cu Chi Tunnels - VIetnam.JPG|nhỏ|phải|202px|Các thanh nữ làm đỏm với khăn rằn.]]
[[Hình:Jeune fille Tonkinoise, cliché Dinh-van-Tru, Hanoï.png|nhỏ|phải|202px|Một [[cô gái]] [[Hà Nội]] để kiểu [[tóc]] vấn trần khi đi bát [[phố]].]]
'''Khăn vấn'''<ref>Chữ ''vấn'' (抆) có nghĩa là ''cuộnquấn tròn''.</ref> ([[Nôm]]: 巾抆), '''khăn đóng''' ([[Nôm]]: 巾凍) hoặc '''khăn xếp''' ([[Nôm]]: 巾插), là cách gọi một thứ [[trang sức]] căn bản của [[người Việt Nam]] phổ dụng từ [[thế kỷ XVIII]] đến nay.
==Lược sử==
Theo tác giả ''[[Ngàn năm áo mũ]]'' [[Trần Quang Đức]]<ref>[https://hoatienquan.wordpress.com/2017/01/25/ngu-nghia-2/ Truyện ngữ nghĩa]</ref>, từ thời [[Lê trung hưng]] ngược về thái cổ, đôi lúc người [[An Nam]] vẫn quen dùng khăn bọc [[tóc]] theo tập quán [[Trung Châu]], nhưng sang đến những năm hòa hoãn sau cuộc [[Trịnh-Nguyễn phân tranh]] thì cư dân [[Đàng Trong|Quảng Nam]] bắt đầu phỏng theo nhiều tục của người [[Champa]], trong đấy có lối vấn khăn. Việc vấn khăn trên đầu trước tiên là để tránh cái nóng gay gắt của [[khí hậu]] [[Nam Trung Bộ]], nhưng sau là để làm đỏm. Năm 1744, Võ vương [[Nguyễn Phước Khoát]] ban lệnh toàn cõi [[Đàng Trong|Quảng Nam]] phải ăn mặc theo lối mới để tỏ ra khác biệt với người ở [[phía Bắc]] [[sông Gianh]], do vậy tục vấn khăn đã trở nên đặc trưng của người miền này. Nhưng phải đến các đạo luật ngặt nghèo của [[vua]] [[Nguyễn Thánh Tổ]] năm 1830 thì tục này mới thành phổ dụng trên khắp nước.
Người dùng vô danh