Khác biệt giữa các bản “Nhà Hạ”

n
Thẻ: Trình soạn thảo mã nguồn 2017
Thành viên Hạ tộc đầu tiên được văn hiến ghi chép là Cổn. Trong "[[Quốc ngữ (sách)|Quốc ngữ]]-Chu ngữ" có ghi rằng Cổn là thủ lĩnh của Hạ tộc, được phong tại Tung{{NoteTag|name=崇|1={{Tiêu âm|繁=崇|简=崇|拼音=Sōng|注音=ㄙㄨㄥ|同音字=嵩}}{{RefTag|1={{chú thích sách|title=《汉语大字典》|author=汉语大字典编辑委员会|publisher=四川辞书出版社,湖北辞书出版社|date=1986年10月—1990年10月|language=Trung văn phồn thể}}}}, viết khác là Tung Sơn (崇山), Hữu Tung (有崇).{{RefTag|name=王玉哲}}}}, cho nên được gọi là "Tung bá Cổn". Sau này, Vũ kế thừa Cổn làm "Tung bá Vũ". Điều này thể hiện rằng Hạ tộc hoạt động ở phụ cận [[Tung Sơn]]{{NoteTag|1=Tung Sơn (嵩山) có tên cổ là “崇山”, cũng gọi là “嵩高”、“崇高”、“狄山”、“崧山”、“嵩高山”、“崇高山”.{{RefTag|1={{chú thích sách|title=《炎黄源流史》|author=何光岳|publisher=江西教育出版社|date=1992年4月|language=Trung văn giản thể|isbn=7-5392-1157-1}}}}}}.{{RefTag|name=大百科|1={{Cite encyclopedia|author=安金槐|title=夏|encyclopedia=中国大百科全书|publisher=中国大百科全书出版社|year=1978年—1993年|language=Trung văn giản thể}}}} Đương thời, nước sông gây lụt, có không ít các bộ lạc hình thành liên minh bộ lạc nhằm chống lại nước lụt, Cổn được [[Tứ Nhạc]] cử làm lãnh đạo trị thủy, trải qua chín năm song cuối cùng thất bại. Nguyên nhân trị thủy thất bại có khả năng là do ông không giỏi trong việc đoàn kết tộc nhận cùng các bộ lạc khác. "[[Kinh Thư|Thượng thư]]-Ngiêu Điển" chép rằng [[Nghiêu]] ngay từ đầu tiên đã nhận định rằng Cổn trái mệnh hại tộc, hủy hại người thiện lương nên phản đối Cổn lãnh đạo trị thủy{{RefTag|name=尧典}}, điều này thể hiện rằng trong thời gian Cổn lãnh đạo trị thủy có không ít bộ lạc bất mãn đối với ông. Trong "Thượng thư-Hồng phạm" và "Quốc ngữ-Lỗ ngữ" lại đề cập thêm rằng "Cổn chướng hồng thủy", cho thấy phương pháp trị thủy của Cổn chủ yếu là dùng đất, gỗ ngăn trở để chặn nước lụt, có thể đây cũng là một nguyên nhân của việc Cổn trị thủy chín năm thất bại.{{RefTag|1=《尚书•洪范》、《国语•鲁语》.}} Sau khi trị thủy thất bại, Cổn bị giết tại Vũ Sơn nằm ven biển [[Hoàng Hải]].{{NoteTag|1=có thuyết nói rằng bị lưu đày ở Vũ Sơn, không lâu sau thì mất.{{RefTag|name=夏源流史}}}}
 
[[Tập tin:大禹治水圖.png|thumb|180px|left|Tranh mô tả Đại Vũ trị thủy, tay cầm cày<br />(bản khắc đá thời Đông Hán Vũ Lương từ tại huyện [[Gia Tường, Tế Ninh|Gia Ninh]], Sơn Đông</center>]]
 
Vũ là con của Cổn, sau khi Cổn mất, Vũ thụ mệnh của Thuấn làm công tác trị thủy. Vũ cải tiến phương pháp trị thủy của cha, nạo vét dòng sông, đoàn kết tộc nhân các bộ lạc, cuối cùng chế ngự được nước lụt. "Sử ký-Hạ bản kỉ" có chép rằng khi Vũ trị thủy "lao thân tiêu tư, 13 năm sống ở ngoài, qua cửa nhà không dám vào", tinh thần khắc khổ này được hậu thế truyền tụng, trong quá trình trị thủy có khả năng cũng đã xúc tiến đoàn kết giữa tộc nhân các bộ lạc. "[[Mạnh Tử (sách)|Mạnh tử]]-Đằng Văn công" đề cập đến phương pháp trị thủy của Vũ: "khai thông chín sông, đào thông [[sông Tể|Tể]], Tháp ra [[Hoàng Hải|Chư Hải]], khơi [[sông Nhữ|Nhữ]], [[Hán Thủy|Hán]]; tháo nước [[sông Hoài|Hoài]], [[Tứ Thủy (sông)|Tứ]] vào [[Trường Giang|Giang]]{{RefTag|name=滕文公上}}" Vũ cũng đề xướng nông nghiệp, nhấn mạnh "tự thân trồng trọt mà có thiên hạ{{RefTag|name=宪问|1=《论语•宪问》.}}". [[Hàn Phi Tử (sách)|Hàn Phi Tử]]-Ngũ đố" khen ngợi Vũ "thân cầm cày xẻng mà lãnh đạo dân, đùi và cẳng chân không mọc được lông, nhọc nhằn của nô lệ cũng không bằng của ông"{{RefTag|1=《[[韩非子]]•五蠹第四十九》.}}.