Khác biệt giữa các bản “Ngữ tộc German”

Không thay đổi kích thước ,  3 năm trước
không có tóm lược sửa đổi
Các ngôn ngữ German sở hữu một vài đặc điểm tách chúng khỏi các ngôn ngữ Ấn-Âu khác.
 
# Sự thay đổi âm vị theo [[luật Grimm]] và [[luật Verner]], biến đổi các [[âm tắttắc]] trong ngôn ngữ Tiền Ấn-Âu. (ví dụ, *{{IPA|/t d dh/}} biến thành *{{IPA|/θ t d/}} trong đa số các trường hợp với ngôn ngữ German; so sánh ''three'' tiếng Anh với ''tres'' [[tiếng Latinh]], ''two'' tiếng Anh với ''duo'' tiếng Latinh, ''do'' tiếng Anh với ''dha-'' [[tiếng Phạn]].)
# Sự phát triển của xu hướng nhấn âm tiết đầu của từ, tạo nên sự giảm thiểu âm vị ở những âm tiết khác. Điều này giải thích cho việc đa số từ vựng cơ bản tiếng Anh lại đơn âm tiết, và cảm tưởng rằng tiếng Anh và tiếng Đức là những ngôn ngữ nặng về phụ âm. ví dụ *strangiþō → ''strength'' (sức mạnh) tiếng Anh, *aimaitijō → "ant" (kiến) tiếng Anh, *haubudan → "head" (đầu) tiếng Anh, *hauzijanan → "hear" (nghe) tiếng Anh, *harubistaz → ''Herbst'' (mùa thu) tiếng Đức, ''*hagatusjō'' → ''Hexe'' (phù thủy) tiếng Đức. (* thể hiện ngôn ngữ tiền German)
# Hiện tượng [[umlaut ngôn ngữ German]], biến đổi nguyên âm trong từ, trong đó [[nguyên âm sau]] biến đổi để gần hơn với [[nguyên âm trước]], hoặc một [[nguyên âm trước]] trở nên gần hơn với /i/ khi âm tiết tiếp theo có /i/, /iː/, hoặc /j/. Hiện tượng này cực kỳ nổi bật trong tiếng Đức nhưng chỉ còn hiện diện như những "vết tích" trong tiếng Anh (''mouse/mice'', ''goose/geese'', ''broad/breadth'', ''tell/told'', ''old/elder'', ''foul/filth'', ''gold/gild'').