Khác biệt giữa các bản “Nguyễn Văn Trấn”

n
→‎Tiểu sử: replaced: Nhân Quyền → Nhân quyền, Cộng Sản → Cộng sản, kí → ký using AWB
n (→‎Tiểu sử: replaced: Nhân Quyền → Nhân quyền, Cộng Sản → Cộng sản, kí → ký using AWB)
Năm 1938, ông sáng lập tờ ''Le Peuple'' (Dân chúng).
 
Ngày [[25 tháng 8]] năm 1945, ông tham gia lãnh đạo cuộc [[Cách mạng tháng Tám|cách mạng]] cướp chính quyền ở Sài Gòn. Do có những hành động quyết liệt với các phần tử đối kháng, ông bị gọi là hung thần Chợ Đệm<ref>[http://www.vietbaoonline.com/print.asp?nid=40397 Bảng Tường Trình Về Buổi Nói Chuyện Về Nhân Quyềnquyền Và Tự Do Tôn Giáo Cho Việt Nam Của Hòa Thượng Thích Giác Lượng:]</ref>. Có giả thuyết cho rằng Nguyễn văn Trấn là một trong ba người đã thực hiện việc giết [[Tạ Thu Thâu]], hai người kia là Kiều Đắc Thắng <ref>Theo ''Người Bình Xuyên'' và ''NGUYỄN BÌNH, Huyền Thoại và Sự Thật'' của Nguyên Hùng: Kiều Đắc Thắng là công nhân quê miền Trung, trước năm 1945 vô Sài Gòn sinh sống đủ nghề từ phu đồn điền, khuân vác, thợ hớt tóc. Bản chất Kiều Đắc Thắng giống như tên: háo thắng. Không rõ nguyên nhân gì mà Kiều Đắc Thắng bị Tây bắt đày ra khám Vũng Tàu (có tài liệu nói là ăn cướp). Nhờ Năm Bé là một tay anh chị Xóm Chiếu giúp đỡ, Kiều Đắc Thắng vượt ngục về Lái Thiêu.Khi Cách mạng Tháng Tám nổ ra, Kiều Đắc Thắng tự xưng là chỉ huy trưởng Trung đoàn kháng chiến miền Đông đóng quân ở Bưng Cầu (tài liệu khác nói Thắng tự xưng tư lệnh miền Đông). Ai Kiều Đắc Thắng cũng cho là Việt gian, nhà máy nào cũng xung công. Ai chống lại thì giết. Danh sách nạn nhân của Kiều Đắc Thắng dài sọc, trong đó có nhà cách mạng Phan Văn Hùm. Các hành động quân phiệt của Kiều Đắc Thắng chấm dứt khi đặc phái viên Trung ương Nguyễn Bình vào Nam thống nhất lại các tổ chức vũ trang.</ref> và Nguyễn Văn Tây <ref>[http://baotoquoc.com/baotoquoc/index.php?view=story&subjectid=875 Tìm hiểu cái chết của Tạ Thu Thâu ]</ref>.
 
Trong thời kỳ chín năm kháng chiến, ông làm tới chức Chính ủy Bộ Tư lệnh Khu 9.
 
Năm 1951 ông tham gia Đại hội II [[Đảng Cộng Sản Đông Dương|Đảng Cộng sản Đông Dương]], sau trở thành giảng viên trường Nguyễn Ái Quốc, rồi Vụ Phó Ban Tuyên huấn Trung ương.
 
Năm 1964, ông được bầu làm ủy viên Ủy ban Thống nhất trong kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa III, ngày 03 tháng 7 năm 1964.<ref>[http://www.na.gov.vn/Sach_QH/VKQHtoantapIII/Phuluc/PHULUC_2.htm Danh sách các vị lãnh đạo nhà nước và các vị phụ trách các cơ quan cao cấp...]</ref>
Sau khi về hưu, Nguyễn Văn Trấn cộng tác với nhiều tờ báo tại Việt Nam, như tờ ''[[Tuổi Trẻ Cười|Tuổi Trẻ cười]]'', với bút hiệu Hai Cù Nèo và viết nhiều sách khảo cứu, tự thuật.
 
Trong những năm cuối đời, ông tỏ vẻ lo ngại về vai trò của Đảng Cộng sản. Ông từng tham gia [[Câu lạc bộ Truyền thống kháng chiến|Câu lạc bộ Những Người Kháng chiến cũ]] và vào bản kiến nghị 100 người năm 1988 kêu gọi thay đổi cách thức bầu cử. Theo tờ ''Asia Times Online'', ông đã cho rằng Đảng đang xâm phạm quyền hạn của nhà nước và đã kêu gọi tạo luật lệ cho đảng phải theo.<ref>{{chú thích báo|url=http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/HE02Ae02.html|title=Vietnam's leaders sidestep the 'c' word|author=Tran Dinh Thanh Lam|date=2 tháng 5, 2007|publisher=Asia Times Online|accessdate = ngày 16 tháng 5 năm 2008}}</ref> Năm [[1995]], ông viết tập "Viết Cho Mẹ Và Quốc hội" và xuất bản với tư cách cá nhân tại [[thành phố Hồ Chí Minh]] trong đó ông nhấn mạnh quyền tự do báo chí là nhân quyền cơ sở nhất.<ref name="jacobsen">{{chú thích sách|url=http://books.google.com/books?id=HpdiltchTUgC&pg=PA99&lpg=PA99&dq=%22Nguyen+Van+Tran%22+%22National+Assembly%22&source=web&ots=qsh8Vp8l3-&sig=x9IiA5f-oIYW5YPb10RmrhEZkIg&hl=en|pages=99|title=Human Rights and Asian Values: Contesting National Identities and Cultural Representation in Asia|author=Vo Van Ai|editor=Michael Jacobsen và Ole Bruun (biên soạn)|year=2000|publisher=Routledge|isbn=0700712127}}</ref> Tác phẩm này bị nhà cầm quyền cấm lưu hành một tuần sau khi xuất bản<ref>Jacobsen và Bruun, tr. 110</ref>.
 
Năm 1997, ông là một trong 45 nhà văn được [[Tổ chức Theo dõi Nhân quyền|Tổ chức Theo dõi nhân quyền]] (Human Rights Watch) trao giải Hellman/Hammett dành cho các nhà văn bị đàn áp chính trị.<ref>{{chú thích web|url=http://www.hrw.org/worldreport3/Ps.htm|author=Human Rights Watch|title=Congressional Casework|accessdate = ngày 16 tháng 5 năm 2008}}</ref>