Khác biệt giữa các bản “Phục Hưng”

n
→‎Tranh cãi về tiến bộ: xóa từ thừa, replaced: quan ngại → lo ngại (2)
n (→‎Tổng quan: replaced: lí → lý using AWB)
n (→‎Tranh cãi về tiến bộ: xóa từ thừa, replaced: quan ngại → lo ngại (2))
Có một cuộc tranh cãi kéo dài từ lâu về mức độ tiến bộ mà Phục Hưng đã tạo nên đối với văn hóa Trung Đại. Cả Michelet và Burckhardt đều nhiệt liệt mô tả tiến bộ của thời Phục Hưng hướng tới [[hiện đại]]. Burckhardt ví sự thay đổi như việc gỡ một tấm mạng, dệt từ tín ngưỡng, ảo tưởng, thiên kiến, khỏi mắt con người để nhìn sự vật rõ hơn.<ref>{{chú thích web |last=Burckhardt |first=Jacob |authorlink=Jacob Burckhardt |url=http://www.boisestate.edu/courses/hy309/docs/burckhardt/2-1.html |title=The Civilization of the Renaissance in Italy|accessdate=ngày 31 tháng 8 năm 2008}}</ref>
 
Trái lại, nhiều sử gia hiện nay chỉ ra rằng hầu hết những nhân tố xã hội tiêu cực gắn với thời Trung Đại - chẳng hạn đói nghèo, chiến tranh, khủng bố chính trị và tôn giáo - dường như đã tồi tệ hơn trong chính giai đoạn này. Rõ ràng Phục Hưng là thời đại của [[Niccolò Machiavelli|nền chính trị Machiavelli đầy thủ đoạn]], [[Chiến tranh tôn giáo Pháp|các cuộc chiến tranh tôn giáo đẫm máu]], các Giáo hoàng hủ bại nhà [[Borgia]], và các cuộc [[săn phù thủy]] quy mô lớn thế kỉ 16. Nhiều người sống trong thời Phục Hưng dường như không xem nó là "[[thời đại hoàng kim]]" như cách các nhà nghiên cứu thế kỉ 19 tưởng tượng, mà thay vào đó họ tỏ ra quanlo ngại về các vấn đề xã hội trên<ref>Sự nổi tiếng của [[Savonarola]] là một bằng chứng nổi bật cho sự bày tỏ quanlo ngại này. Các ví dụ khác bao gồm sự cấm đoán các bức tranh vẽ từ Florence của Vua [[Philip II của Tây Ban Nha]], được ghi nhận trong Edward L. Goldberg, "Spanish Values and Tuscan Painting", ''Renaissance Quarterly'' (1998) tr. 914</ref>. Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp như vậy, các nghệ sĩ, nhà văn, và các nhà bảo trợ tham gia vào các phong trào văn hóa liên quan tin rằng họ đang sống trong một kỷ nguyên mới-một sự cắt đứt rõ ràng với đêm trường Trung Cổ.<ref name="panofsky" /> Một số nhà [[chủ nghĩa duy vật lịch sử|sử học Marxist]] có xu hướng mô tả thời Phục Hưng bằng ngôn ngữ duy vật, giữ quan điểm rằng những thay đổi trong nghệ thuật, văn học, và triết học là một phần của khuynh hướng kinh tế chung từ [[chế độ phong kiến]] hướng tới [[chủ nghĩa tư bản]], hình thành một giai cấp [[tư sản]] với thời gian ư nhàn dành cho nghệ thuật<ref>[http://www.hull.ac.uk/renforum/v2no2/siar.htm Renaissance Forum] at [[Hull University]], Autumn 1997 (Retrieved on ngày 5 tháng 10 năm 2007)</ref>.
 
[[Johan Huizinga]] (1872-1945) ghi nhận sự tồn tại của Phục Hưng nhưng đặt vấn đề liệu nó có là một thay đổi tích cực. Trong cuốn "''The Waning of the Middle Ages''" (tạm dịch "''Sự tàn tạ của thời Trung Cổ''"), ông lập luận rằng Phục Hưng là một thời đại suy tàn từ [[Trung kỳ Trung Cổ|thời đỉnh cao Trung Đại]], phá hủy nhiều thành tựu quan trọng.<ref name="huizinga">[[Johan Huizinga|Huizanga, Johan]], ''[[The Waning of the Middle Ages]]'' (1919, trans. 1924)</ref> Ví dụ, [[tiếng Latinh]] đã tiến hóa mạnh mẽ từ thời cổ điển và vốn là một [[sinh ngữ]] sử dụng trong và ngoài nhà thờ. Sự ám ảnh Phục Hưng với tính thanh khiết cổ điển của nó đã chấm dứt những tiến hóa tiếp theo và tiếng Latin quay trở về dạng thức cổ điển của nó. Robert S. Lopez quả quyết rằng đó là một thời kỳ [[suy thoái kinh tế]] nặng nề.<ref>{{chú thích tạp chí|author=Lopez, Robert S., and Miskimin, Harry A.|title=The Economic Depression of the Renaissance|journal=Economic History Review|jstor=2591885|volume= 14 |year=1962|pages=408–26|doi=10.1111/j.1468-0289.1962.tb00059.x|issue=3}}</ref>, còn [[George Sarton]] và [[Lynn Thorndike]] lập luận rằng những tiến bộ khoa học có lẽ ít độc đáo hơn là như trước nay vẫn quan niệm.<ref>{{chú thích tạp chí|authorlink=Lynn Thorndike|author=Thorndike, Lynn|year=1943|title=Some Remarks on the Question of the Originality of the Renaissance|pages=49–74|journal=Journal of the History of Ideas|jstor=2707236|volume= 4|issue=1|doi=10.2307/2707236|last2=Johnson|first2=F. R.|last3=Kristeller|first3=P. O.|last4=Lockwood|first4=D. P.|last5=Thorndike|first5=L.}}</ref> Cuối cùng, [[Joan Kelly]] chỉ ra rằng Phục Hưng dẫn tới sự bất bình đẳng giới gia tăng.<ref>Kelly-Gadol, Joan. "Did Women Have a Renaissance?" ''Becoming Visible: Women in European History.'', Renate Bridenthal và Claudia Koonz. Boston: Houghton Mifflin, 1977.</ref>