Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Lương Đắc Bằng”

Sách Đại Việt sử ký toàn thư chép là ''vua nghe theo''; sách Lịch triều hiến chương loại chí viết ''vua khen ngợi và nhận lời''. Ông làm quan đến Thượng thư bộ Lại, được Tham dự triều chính, tước Đôn trung bá. Hơn 50 tuổi thì chết, con ông là Lương Trung Bá, theo học Nguyễn Bỉnh Khiêm, trước đi thi theo nhà Mạc nhưng sau theo Trịnh Kiểm, làm đến Thượng thư, tước Đạt quận công.<ref>Lịch triều hiến chương loại chí, tập 1, Nhà xuất bản giáo dục, 2007, tr 302, 303, 313</ref>
 
==Tư liệu sách Nam Hải dị nhân==
==Thông tin khác==
Trong cuốn [[Nam Hải Dị Nhân]] của tác giả [[Phan Kế Bính]] có chép tiểu sử của ông. Viết rằng ông có người bà con ở Trung Quốc, mới mua được sách quí, nên giỏi nghề lí số. Ngoại 50, chưa có con trai, vợ mang thai 3 tháng, lúc sắp mất dặn vợ cho con học Nguyễn Bỉnh Khiêm. Con là Hữu Khánh mới 10 tuổi đã biết làm văn, ăn khỏe nên xin mẹ đi tha phương cầu thực làm thơ kiếm cơm. ...
Trong cuốn [[Nam Hải Dị Nhân]] của tác giả [[Phan Kế Bính]] có chép tiểu sử của ông. Không những là một vị túc nho, ông còn là một đại thần rất cương trực, không ưa bè phái, nên được triều đình và nhân dân trọng vọng. Ông thường được vua cử đi sứ [[Tên gọi Trung Quốc|Trung Hoa]] và làm tròn sứ mệnh ngoại giao. Tuy nhiên, triều nhà Lê đã đến lúc suy vong, ông nhận thấy dù đem hết tâm sức ra giúp nước cũng không thể vãn hồi được tình thế. Nhận định về thời cuộc lúc đó, cuốn [[Việt Nam sử lược|Việt Nam Sử Lược]] của [[Trần Trọng Kim]] đã viết như sau: ''"Vua Tương-dực tính hay chơi-bời và xa-xỉ... Thời bấy giờ vua thì hoang chơi, triều-thần thì tuy là có bọn ông Nguyễn văn Lang, ông Lê Tung, ông Lương đắc Bằng, v.v... nhưng người thì già chết, người thì xin thôi quan về. Vả cũng không có ai là người có thể ngăn giữ được vua và kinh-doanh được việc nước, cho nên trong nước giặc-giã nổi lên khắp cả mọi nơi."''
 
Sách thôngNam tinHải chodị nhân rằngchép học trò ông nổi tiếng có [[Nguyễn Bỉnh Khiêm]] sinh năm Tân Hợi (1491), người tỉnh [[Hải Dương]]. Nhận thấy Nguyễn Bỉnh Khiêm tính tình khoáng đạt và thích lý số, nên ông truyền dạy và trao cho toàn bộ ''Thái Ất thần kinh''. Sau này Nguyễn Bỉnh Khiêm đỗ [[trạng nguyên]], làm quan đến chức Lại bộ Thượng thư [[nhà Mạc]], tước Trình Quốc Công, người đời thường gọi là Trạng Trình, ông có truyền lại cuốn "sấm Trạng Trình" tiên đoán việc đời sau. Nhưng các sách chính sử như Đại Việt sử ký toàn thư, sách Lịch triều hiến chương loại chí đều không viết Nguyễn Bỉnh Khiêm có theo học Lương Đắc Bằng hay không và cũng không nói gì về việc Lương Đắc Bằng tinh thông lý số.<ref>Lịch triều hiến chương loại chí, tập 1, Nhà xuất bản giáo dục, 2007, tr 302, 303, 313</ref>Hiện nay, tên của ông được đặt cho nhiều đường phố và 1 trường học tại [[Thanh Hóa]].
''Trị bình thập tứ sách'' được vua khen ngợi nhưng không thi hành. Lương Đắc Bằng cáo quan về nhà, mở trường dạy học tại Lạch Triều và nghiên cứu [[lý số]]. Nguyên thời đi sứ Trung hoa, ông có mang về bộ ''[[Thái Ất|Thái Ất thần kinh]]'' để tham khảo. Ông rất thanh liêm và trọng đạo đức, dù làm quan lớn mà gia cảnh rất nghèo, con phải đi gặt thuê để sống (xem [[Lương Hữu Khánh]]).
 
Nam Hải dị nhân không phải là sách chính sử, chỉ là các chuyện đồn thổi, truyền thuyết trong dân gian được Phan Kế Bính biên tập lại. Các sách chính sử như Đại Việt sử ký toàn thư, sách Lịch triều hiến chương loại chí đều không viết Nguyễn Bỉnh Khiêm có theo học Lương Đắc Bằng hay không và cũng không nói gì về việc Lương Đắc Bằng tinh thông lý số. Một số nhà soạn sử ở Việt Nam hiện nay đã dùng tư liệu này để viết bài chính sử.<ref>Lịch triều hiến chương loại chí, tập 1, Nhà xuất bản giáo dục, 2007, tr 302, 303, 313</ref>Hiện nay, tên của ông được đặt cho nhiều đường phố và 1 trường học tại [[Thanh Hóa]].
 
Có thông tin cho rằng học trò ông nổi tiếng có [[Nguyễn Bỉnh Khiêm]] sinh năm Tân Hợi (1491), người tỉnh [[Hải Dương]]. Nhận thấy Nguyễn Bỉnh Khiêm tính tình khoáng đạt và thích lý số, nên ông truyền dạy và trao cho toàn bộ ''Thái Ất thần kinh''. Sau này Nguyễn Bỉnh Khiêm đỗ [[trạng nguyên]], làm quan đến chức Lại bộ Thượng thư [[nhà Mạc]], tước Trình Quốc Công, người đời thường gọi là Trạng Trình, ông có truyền lại cuốn "sấm Trạng Trình" tiên đoán việc đời sau. Nhưng các sách chính sử như Đại Việt sử ký toàn thư, sách Lịch triều hiến chương loại chí đều không viết Nguyễn Bỉnh Khiêm có theo học Lương Đắc Bằng hay không và cũng không nói gì về việc Lương Đắc Bằng tinh thông lý số.<ref>Lịch triều hiến chương loại chí, tập 1, Nhà xuất bản giáo dục, 2007, tr 302, 303, 313</ref>Hiện nay, tên của ông được đặt cho nhiều đường phố và 1 trường học tại [[Thanh Hóa]].
==Nhận định==
 
1.063

lần sửa đổi